Bạn đang đọc truyện Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy Chương 598: Thiếu tướng, em có rồi! 【37】 trên Dtruyen.com “Em mới là mối tình đầu của anh, năm năm trước lần đầu được gặp em, anh đã không quên được em.” “Từ đó đến nay, người phụ nữ anh từng chạm vào chỉ có em mà thôi.” “Tóm lại, em nói chuyện con trai của Đường Thời Tuyết, đúng là anh không hiểu gì hết. Bạn đang đọc truyện tranh Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát chap 4 full đủ bộ, tải nhanh, không quảng cáo tại NhatTruyenZ Tìm kiếm gần đây Joker/Harley: Criminal Sanity Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát audio, Mới Cập Nhật: Chapter 22, rõ ràng là bậc thầy giả mạo .nhưng thế méo nào lại trở thành cô dâu giả mạo của người khác .này này .thả tôi đi .các người nhận sai người rồi .kẻ lừa đảo thế nào lại lọt vào tay một k Nụ cười nở trên môi đấy nhưng trong tâm cô đang chảy nước mắt, nụ cười đau khổ, dằn vặt.. Bạn đang xem: (full), truyện vợ yêu em chạy không thoát !, bảo bối, em chạy không thoát! (full) .Hắn giọng lạnh lùng chán ghét cô..Ôm người phụ nữ khác bên cạnh hắn lBtwY. 9,014 lượt thích / 149,891 lượt đọc Tác giả gốc Bắp CảiThể loại chuyển ver, sinh tử văn, cưới trước yêu sau, H, ngược nhẹ, HE Bố cậu nợ nần chồng chất, đem cậu bán cho một người đàn ông xa lạ làm nói anh không yêu cậu, vậy vì sao luôn cố chấp giữ cậu bên người ? Bốn năm khước lục chia xa, lần nữa gặp lại, liệu có phải là duyên nợ ?Anh nói "Prem Warut Chawalitrujiwong, em chạy không thoát "__________________________________Santa "cha, làm thế nào để ba sinh em bé được vậy ?"Gun đại boss " cha cùng ba ở trong phòng, cha bắn pháo hoa, ba nhặt thuốc pháo, sau đó có con."Santa "Con muốn có em bé! Cha mau đi bắn pháo "______________* Lưu ý truyện này mình chuyển ver CHƯA có sự cho phép của tác giả nên nếu có vấn đề về bản quyền thì mình sẵn sàng xóa!!! Có thể bạn thích? Crush, chị để ý đến tôi đi! Yuyeon Jensoorubyjane0616 1,018 196 18 Couple Yuyeon Soyeon×YuqiCre TranNguyen140499… Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Bất Cú user45469783 0 0 7 Tác giảTối Ái Tiểu Miêu MiêuThể loạiĐam Mỹ, Trọng SinhNguồn tháiFullEditor Liên Vũ LucyThể loại Trọng sinh, Ấm áp, Chủ công, Ngọt ngào, 1×1, Sinh tử, Phong ĐìnhChuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả nếu tác giả của truyện có thấy nếu tác giả không thích mình sẽ xóa ạ và mình sẽ có thay đổi một chút xíu nội dung của truyện nữa ạMột câu chuyện sủng ngọt ngào kể về tiểu công sau khi có cơ hội trọng sinh đã tìm được tiểu thụ hạnh phúc chưng bánh ở kiếp trước tiểu công đỡ giùm cho tiểu thụ một nhác kiếm độc vì thế mất máu mà chết. Tiểu công sau khi trọng sinh đã sủng tiểu thụ lên trời. Ấm áp, ngọt ngào, không ngược.… Báo trường LCK phomaichamsua 1,195 176 21 Bối cảnh cấp 3!!!!Nhiều truyện Oner nhà mình vô vai trap/ hung dữ boi rùi nên fic này sẽ là 1 Oner hơi nhút nhát, ko kém phần soft boi nhó!!!Text fic kết hợp văn xuôi… text/isabachi - ex's hate me elililawliet_ 0 0 1 "nếu xoá đi một người dễ đến thế thì đã chẳng cần cất công yêu thật lòng làm gì."… [Gining] Hôm nay otp lại show ân ái ư? 🔞 yuknmy04 7,378 1,097 77 Vì ít fic răm mận của Gining quá, nên tui đã xin cover lại fic này!!!!!!!________________________________________Tác giả QP1127Trong giới giải trí chỉ có duy nhất một đôi vợ chồng là Yizhuo và Aeri, được mệnh danh là cặp vợ chồng plastic. Sau khi tuyên bố kết hôn, đôi vợ chồng này chưa từng công khai tham dự bất kỳ sự kiện nào, thậm chí trên Weibo cũng không hề có động thái tương tác nào hết. Ngoài việc có một lượng lớn fan CP ngoài kia, tất cả mọi người đều cho rằng chuyện ly hôn của Aeri và Yizhuo chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Ngay cả Yizhuo cũng cảm thấy Aeri lấy mình chỉ là do say rượu loạn tính mới phụ trách với nàng. Cho đến một ngày, Yizhuo đang xem kịch bản Mary Sue mới nhận được thì xảy ra tai nạn. Phần đầu của nàng bị chấn thương khiến ký ức của nàng hỗn độn, lầm tưởng kịch bản Mary Sue là ký ức của chính mình. Lúc Aeri tới bệnh viện đón nàng nàng vươn đôi tay về phía cô "Chồng ơi, ôm em một cái nào!" Aeri kỳ thật đã yêu thầm nàng mười mấy năm trực tiếp sững sờ tại chỗ. Nàng thấy Aeri không chịu ôm cô thì nhảy từ trên giường bệnh xuống, chủ động ôm lấy eo cô. Kết hôn ba năm, lần đầu tiên Aeri và nàng ngủ cùng một giường. Kết quả nửa đêm tỉnh lại, cô thấy nàng đang cưỡi trên côn thịt của cô, bởi vì không nhét quy đầu vào được nên tức giận đến mức khóc rấm rứt.… Chú là ai vậy ạ..? [ hyunlix ] fellybokie_ 2,800 387 17 textfic⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠⁠✧⁠*⁠。Sau khi bỏ nhà ra đi hyunjin đã gặp được felix, khoảng thời gian êm đệp mấy chốc lại qua....Felix bị tai nạn dẫn đến mất trí nhớ tâm hồn chỉ còn là đứa trẻ 8 tuổi...SpoilerFelix " chú là ai vậy ạ?? "… Taekook Một Là Em Hoặc Không Ai Khác lynniethv 101 1 7 " chúng ta thử đi "•" bây giờ thì em đã biết thế nào là thử rồi, thật sự..rất đau "31052023_… Boun lớn đến chừng này tuổi chưa từng tiếp xúc với trẻ con, không hẳn là anh không thích tụi nhỏ, mà là tính tình của anh quá lạnh nhạt, cho nên không biết phải làm sao để con nít vui vẻ, cũng chẳng biết đùa. Nhưng là con người luôn luôn có ngoại lệ, anh có thể dịu dàng với Prem, có thể cười với cậu thì tất nhiên cũng có thể cho cục cưng của cậu một ưu người làm trong biệt thự đều trợn to mắt quan sát một lớn một nhỏ đang ngồi ở phòng khách cầm bộ điều khiển đua xe chơi đến quên trời quên đất, sau đó tự hỏi đây là ai? Ông chủ của bọn họ bị ai tráo đi mất rồi? Rõ ràng mặc quần tây âu và áo sơ mi cực kì nghiêm túc, đến cả một cái cúc áo trên cùng cũng gài cẩn thận, bộ dáng mười phần lạnh lùng! Vì cái gì lại hành động như thế!Hoa mắt! Nhất định là hoa mắt! A không không, ảo giác, bọn họ gần đây làm việc quá mệt mỏi nên gặp ảo giác rồi!Fluke quản gia tỏ vẽ mình thật bình tĩnh, nhưng là lúc nhìn thấy đứa nhỏ kia túm tóc Boun rồi cười hắc hắc, ông cũng không nhịn được lặng lẽ vuốt mồ hôi. Cậu chủ hi sinh vì Prem quá nhiều!Boun bế Santa trên tay, mặc kệ cho tóc mình bị giật đến rối, chỉ chăm chăm hỏi"Bảo bối, chú và cha con, ai tốt hơn?"Cục bột nhỏ mím môi suy ngẫm, một lát sau vẫn chưa mở miệng trả lời, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại liên tục. Trong suy nghĩ của thằng bé, hai người ai cũng tốt cả, chỉ cần cho thằng bé bánh kẹo và chơi cùng nó là được rồi. A, còn phải dễ nhìn nữa!Người nào đó IQ rất cao, tất nhiên cũng mau chóng học được cách lấy lòng đứa nhỏ này, vội nói"Một lát ra ngoài, chú dẫn con đi mua bánh, có thích không?"Anh cũng không để ý khi ở bên cạnh Santa, cái vẻ thâm trầm đáng sợ của mình lại tự nhiên tiêu thất. Vì muốn dụ dỗ đứa nhỏ này mà anh bỏ ra không ít công sức, mặt mũi cũng mất hết, bị Fluke quản gia cười trộm mấy lần."Thích!"Tiểu bảo bối thân thiết ôm cổ Boun, cảm giác được cưng chiều thật sung sướng, giống như khi ở bên cạnh baba vậy."Vậy con thích chú, hay là cha của con hơn?"Vừa hỏi đến đây, khuôn mặt tròn tròn của Santa lại nghệch ra và bắt đầu suy tư. Biết đứa nhỏ này đã gần gũi Mek trong thời gian khá dài, tình cảm cũng rất tốt nên Boun cũng không ép nữa. Khẽ đưa tay bóp nhẹ gò má của thằng bé một cái, xúc cảm mềm mại, giống như sờ vào một cái bánh pudding có độ đàn hồi cao vậy, chẳng trách mọi người lại thích trẻ sửa sang lại đầu tóc một chút rồi ôm Santa ra ngoài, tự mình lái xe đưa thằng bé đến công viên chơi. Nếu Prem đã để ý đứa nhỏ này như vậy, thì biết đâu anh có thể thông qua thằng bé mà một lần nữa khiến cậu mở lòng với mình. Dù cách anh ép cậu trở lại bên cạnh anh rất đáng giận, nhưng anh không hối hận."Chú, con muốn chơi cái kia!"Santa chỉ tay vào một cây cầu trượt hình chim cánh cụt trong công viên, vui sướng kêu lên."Được. Cẩn thận một chút."Boun cẩn thận dắt tay thằng bé đến gần, phát hiện nơi này có rất nhiều trẻ nhỏ đang ngồi xây lâu đài cát hoặc chơi đuổi bắt. Mà phần lớn phụ huynh của bọn nhỏ đều là phụ nữ!Anh vừa đến, lập tức khiến mấy người xung quanh phóng ánh mắt sang, có kinh ngạc, có tò mò, cũng có yêu thích. Thời đại này muốn tìm một người đàn ông chịu giúp vợ trông con cũng đâu có dễ dàng gì, muốn đàn ông vừa tốt tính vừa đẹp trai thì càng khó như lên trời! Nhưng là người kia rõ ràng thuộc dạng đàn ông hiếm có đó!"Chào cậu, cậu là cha đứa nhỏ này sao?"Có người phụ nữ trung niên ôm con gái đến gần chỗ cầu trượt, tò mò nháy mắt chuyển sang chế độ xa cách ngàn dặm, lạnh nhạt ừ một tiếng. Người kia thấy vậy cũng không tránh ra, hơn nữa nhiệt tình nói"Chàng trai, chắc là vợ cậu phải hạnh phúc lắm! Tôi mấy lần bảo chồng trông con, ông ta đều một hai tìm cớ để từ chối đó!"Khuôn mặt của người nào đó hơi giãn ra, dường như lời nói của bà dì này khiến anh vui vẻ hơn một chút. Anh ôm thân thể bé nhỏ của Santa thả lên trên cầu trượt, sau đó dặn dò"Nhớ cẩn thận."Santa ngoan ngoãn gật đầu, gò má phiếm hồng vì hưng phấn, sau đó nhân lúc Boun vừa buông tay liền trượt vù xuống dưới. Cầu trượt không cao lắm, lại rất ngắn và an toàn, là loại dành riêng cho trẻ chân nhỏ của Santa đặt xuống đất, sau đó lạch bạch chạy về phía Boun, cười toe toét"Lần nữa lần nữa! Con muốn chơi lần nữa!""Ừ..."Boun lại ôm đứa trẻ lên, cho nó tiếp tục trượt dì đứng bên cạnh hai mắt long lanh lấp lánh nhìn anh"Đúng là một ông chồng tốt! Không biết vợ năm nay bao nhiêu tuổi rồi, vợ cậu hôm nay bận phải không?"Nam nhân được khen, ngoài mặt thì không biểu hiện gì, nhưng trong giọng nói đã có phần thân thiện hơn một chút"Em ấy có việc phải làm nên tôi đưa con trai ra ngoài chơi.""À vậy sao? Cậu thật chịu khó!"Nói đôi ba câu xong, bà dì liền cắp nách con gái chạy trở về bởi vì đã đến giờ nấu cơm. Cùng lúc đó, điện thoại Boun cũng reo vang, anh nhìn màn hình, ngoắc tay với Santa"Là baba con gọi."Bảo bối đang định trượt thêm một vòng nữa thì nghe đến baba, vội chạy ù qua, chờ mong nhìn điện thoại.[Anh đang ở đâu?]Trong giọng nói có một chút lo lắng cùng gấp gáp, Boun không trả lời mà đưa điện thoại đến trước mặt bảo bối. Hai cánh tay nhỏ đưa ra ôm lấy di động, cười hì hì"Ba? Con đang ở công viên với chú! Ba mau tới trượt cùng con đi! Chú sẽ bế ba lên, chú rất khỏe!"Vừa nói vừa nhìn Boun bằng ánh mắt hâm mộ, sau này lớn lên Santa cũng sẽ khỏe như chú, có thể bảo vệ được mẹ![Bảo bối? Là công viên gần quảng trường thành phố sao? Đợi một chút, ba đến ngay!"Prem nói đến ngay, nhưng cũng mất hết gần mười phút lái xe, trong lúc đó Santa đã chơi được rất nhiều trò, hiện đang buồn ngủ được Boun ôm ở trong cậu nhìn thấy hình ảnh nam nhân cao lớn ngồi ở trên ghế đá an tĩnh ôm con trai mình, tim không hiểu sao lại đập thình thịch lên. Dưới bóng cây, Boun rút đi biểu tình nghiêm khắc cứng ngắc thường ngày của mình, thay vào đó là dáng vẻ ôn nhu vuốt ve đầu nhỏ của bước nhanh đến nhìn con trai đang lim dim, lại nhìn anh thật sâu"Anh ra ngoài, sao không gọi cho Plan?""Chỉ là đi chơi một chút, em nghĩ tôi sẽ để thằng bé xảy ra chuyện sao?"Boun hơi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt lo lắng của cậu, trong lòng ẩn ẩn không vui, chẳng lẽ anh không đáng tin như vậy?"Được rồi, anh có cho thằng bé ăn cái gì chưa?"Anh nghe cậu nói vậy mới sực nhớ ra cả buổi chưa đưa bảo bối đi ăn, dù sao cũng là lần đầu tiên chăm trẻ, tất nhiên sẽ xuất hiện chút thiếu khuôn mặt tuấn mỹ trong nháy mắt có chút cứng lại, Prem liền biết anh quên mất việc quan trọng này. Nhưng cậu cũng không trách anh được. Việc nam nhân cao ngạo này hạ mình đưa con trai cậu đến công viên chơi đã phần nào xoa dịu trái tim đáng thương của cậu rồi. Đây không biết có được gọi là một loại thành tựu hay không?Cậu chớp mắt nhìn anh, không nhanh không chậm nói"Gun tổng nên đưa con trai tôi về rồi, thằng bé đang tuổi phát triển, cần ăn uống đầy đủ. Tôi không muốn bảo bối của tôi bị đau dạ dày như anh."Mặc dù là đang bị trách móc, thế nhưng Boun không có chút khó chịu, cố tình chỉ nghe mấy chữ cuối cùng mà cậu nói. Thì ra cậu vẫn nhớ anh bị đau dạ dày sao?Boun ôm Santa lên, theo chân Prem trở lại biệt thự, sau đó mặt dày đi theo cậu về tận phòng."Anh có thể ra ngoài, tôi muốn thay quần áo."Prem trực tiếp đuổi người, may mắn là anh không ngang ngạnh như trước kia, mỗi lần cậu thay đồ đều đứng nhìn chằm chằm. Anh xoa xoa đầu cục cưng một cái rồi mới đi ra lại hai người trong phòng, Prem đơn giản tắm sơ qua rồi xuống phòng bếp làm mấy món đơn giản cho con trai. Trước kia cậu đã có sở thích nấu ăn, về sau lại sinh Santa ra thì càng chú trọng vấn đề cơm làm xong hết thảy, Prem mới lên đánh thức bảo bối dậy, dẫn thằng bé xuống phòng sống ở trong biệt thự này cũng không khác ở nhà dì cậu nhiều lắm, miễn là không bị giam lỏng thì vẫn rất thoải lúc hai ba con ăn cơm, Boun lười biếng đi xuống rồi tự mình múc một chén cơm nhảy vào bàn ăn."Không có phần của anh."Prem lập tức hạ giọng đuổi khách, đáng tiếc Boun ngay cả nháy mắt một cái cũng chẳng thèm làm, tùy tiện đưa đũa vào trong đĩa rau nhân xinh đẹp cau mày đặt chén xuống, ánh mắt khó hiểu nhìn Boun."Nguyên liệu làm mấy món này đều lấy trong tủ lạnh của tôi, vì sao không cho tôi động vào?"Anh chống cằm, ngón tay thon dài nâng đũa lên gắp thêm một miếng thịt vào chén mình rồi bắt đầu mặc kệ người nào đó, vừa ăn vừa vụng về gắp cho baba của không nói nữa, im lặng ăn cơm. Cứ xem như trong lúc dùng bữa có một con ruồi đậu lên bàn là được rồi, sao phải nhiều lời?Một nhà ba người ăn thực yên tĩnh và hòa hợp, khiến cho Fluke quản gia vui thay bọn họ. Mặc dù hơi tiếc nuối vì đứa nhỏ kia không phải con của cậu chủ nhưng thằng bé rất đáng yêu, cũng rất lễ phép hiểu chuyện, ông cực kì yêu thích. Bình thường ở độ tuổi này trẻ con hay nhõng nhẽo và bám mẹ, nhưng Santa không giống vậy, cả ngày vui vẻ tươi tắn như mặt trời nhỏ, không ngừng truyền sinh khí cho lão già sắp xuống lỗ như ông. Santa bảy tuổi đã biết chăm em, hai đứa trẻ lại đặc biệt thích chơi với anh mình, cho nên trong nhà luôn tràn ngập sinh khí."Gọi thử một tiếng anh nghe xem nào, anh hai... anh hai ~""An ha?" Tee bập bẹ nói, nắm tay bé nhỏ vươn về phía trước huơ huơ, bộ dáng tròn tròn xinh xinh khiến Santa cười rộ Thorn thì tương đối thích an tĩnh, phần lớn thời gian đều tự mình bò quanh phòng, thậm chí lúc này người mà thằng bé thích nhất đang ngồi gần đấy cũng chẳng thèm quan tâm, chỉ lo lật người qua lại, chơi cực kì vui thật nhẫn nại cầm gấu bông đưa tới trước mặt Tee, lặp lại hai chữ"Anh ~ hai ~""Ang hai!" Đôi mắt của Tee long lanh nhìn hắn, nắm tay bé xíu lại giơ về phía gấu bông, thậm chí chồm cả người tới trước muốn đoạt lấy đồ thấy tiếng kêu ngọng nghịu của em trai, cả người Santa như được ngâm trong nước ấm, trong lòng vô cùng sung sướng."Ngoan lắm, cho em."Santa hôn một cái lên mặt em trai, sau đó đưa gấu bông cho Tee ôm, lại nằm lăn dưới sàn nhà tiếp tục đi dụ dỗ Thorn kêu anh hai. Đứa nhỏ này lúc nào cũng rất im lặng, hầu hết thời gian đều mơ mơ màng màng, chẳng bao giờ khóc nháo hay đòi người khác ôm, thật sự rất vừa mới bò lại gần, Thorn đột nhiên hắt xì một cái, nước mũi đặc sệt phụt ra ngoài, toàn bộ bắn hết lên mặt hắn. Hắn giống như đã quen với việc bị em trai bôi bẩn, vì vậy đơn giản rút khăn giấy ướt ra lau hè nóng nực, Boun dứt khoát bỏ xuống tất cả công việc, dắt tay Prem ra nước ngoài du lịch để hưởng tuần trăng mật "muộn".Anh cảm thấy mình cần chút không gian riêng tư! Từ lúc Prem mang thai đến khi sinh ra hai đứa con trai là chín tháng, sau đó lại phải dưỡng thân thể hơn nửa năm, tổng cộng là một năm ba tháng có lẻ, anh đã không được sử dụng "phúc lợi của một người chồng"!Bác sĩ đã khuyên bọn họ kiêng cử chuyện phòng the ít nhất đến khi thân thể yếu ớt của cậu hồi phục hoàn toàn, vì vậy anh phải nhẫn. Nhẫn một lần chính là hơn một năm trời!Cho nên, anh nhịn đến mức sắp hỏng mất rồi..._____________________________________Khi hai bé trai trong nhà bắt đầu hiểu chuyện một chút, chúng thường xuyên lôi anh trai mình ra làm trò...Ví dụ như một buổi sáng nào đó Santa thức dậy, phát hiện tóc bị người ta kéo tới kéo lui có chút khó chịu, thì ra là Tee không biết từ bao giờ đã xuất hiện trong phòng, đang ngồi trên giường dùng dây thun tạo kiểu tóc cho hắn."Tee, em đang làm gì?"Bé trai chớp chớp đôi mắt to tròn ngập nước của mình, nũng nịu nói"Tạo mẫu tóc đó nha~ anh hai chờ một lát!"Đôi tay bé nhỏ nhanh chóng hoạt động, chẳng mấy chốc đã buộc mái tóc rối tung của hắn thành hai chùm. Thiếu niên khẽ thở dài một hơi, trở tay ôm lấy thân hình béo tròn của em trai, dễ dàng bế thằng bé lên. Đứa nhỏ bị hắn nhấc lên liền cười khúc khích, chẳng chút sợ hãi vươn tay ra sờ loạn lên mặt hắn."Em làm sao biết mật khẩu phòng anh?"Thiếu niên nhịn xuống cảm giác nhồn nhột trên mặt, dùng ánh mắt chất vấn nhìn em trai, thấy thằng bé im lặng không đáp mà chỉ nhìn chằm chằm ra cửa, hắn cũng nâng mắt lên nhìn theo hướng chính hé ra một chút vừa đủ để hắn nhìn thấy người bên ngoài. Thorn đứng nơi đó sợ hãi quan sát hắn, một tay bám vào trên bé mới sáu tuổi, ngày thường vẫn luôn im lặng ít nói cho nên mọi người đều nghĩ thằng bé ngốc, không ngờ lại có một mặt lanh lợi như thế này, ngay cả mật khẩu phòng của hắn cũng mò ra điều chỉnh lực tay, nhẹ nhàng ném Tee lên giường, sau đó không thèm mang dép mà phóng nhanh ra hành động này của anh trai, Thorn giật mình vội vàng bỏ chạy, bên tai còn nghe được tiếng kêu oai oái của Tee..."Á, anh bất lực! Bé Thorn mau chạy đi! Quái vật xổng chuồng rồi!""..."Santa nghẹn lời, chân dài bước nhanh tới bắt được em út, đem thằng bé vác lên trên vai. Cách nhau năm tuổi, Santa lại dậy thì sớm, hiện tại đã cao hơn hai đứa em mình rất nhiều."Cứu mạng! Tee cứu mạng!"Đứa nhỏ cuối cùng cũng chịu mở miệng, vội vàng cầu cứu, nhưng mà người anh thân yêu kia vừa xông lên liền bị anh hai một phát bắt được, ôm ngang lên như xách món gắng gượng lôi kéo hai đứa em, gân xanh trên tay cũng ẩn hiện rõ ràng, thật sự là nặng chết động ồn ào bên này vừa vặn thu hút sự chú ý của Prem, cậu vừa ra khỏi cửa, Tee liền nhanh mắt nhìn thấy, vội vàng kêu to"Ba, cứu con với, yêu quái bắt được con rồi!""Ba..." Thorn bị vác trên vai Santa cũng mở to mắt long lanh nhìn baba nhìn con trai lớn đầu tóc rối bù, còn cột thành hai chùm nhỏ, nhịn cười đến mức cơ mặt giần giật. Cậu quay đầu nhìn chồng, thấy anh chuẩn bị đi làm liền phối hợp với con trai nhỏ ôm tay anh, vừa cọ cọ trán vào vai anh vừa nũng nịu nói"Con trai của ta bị yêu quái bắt đi rồi, cầu tiên nhân cứu giúp ~""..."Boun đánh mắt nhìn Santa, lại nhìn qua Prem, phát hiện vẻ mặt nịnh nọt của vợ đặc biệt đáng yêu, cậu còn cố tình chọc cho anh cả người nóng lên, cánh tay rắn chắc vươn ra ôm ngang eo cậu, cúi đầu ở bên tai cậu nhẹ nhàng thổi khí"Tiểu tiên hiện tại đang đói bụng, cảm thấy ngươi rất ngon miệng, có thể ăn ngươi trước được không?"Con trai lớn của bọn họ vừa nghe xong thoáng chốc đỏ mặt, vội vàng xách hai đứa em chạy ra xa."Anh buông tay... Boun, em còn phải đi làm!" Người nào đó bị ôm ngang lên, tức giận kêu thanh giận dữ của cậu nhỏ dần, cánh cửa khép lại, sau đó chỉ còn tiếng nức nở xin cùng, Boun và Prem đến giữa trưa mới có thể đi làm...[Editor Tự chui đầu vào hang hổ thì chịu thôi chứ giúp gì nổi]_____________________________________Thời điểm Santa mười bảy tuổi, hai đứa em trai nhỏ của hắn cũng đã lên mười thiếu gia nhà họ Gun còn chưa hoàn toàn trưởng thành liền toát ra khí chất trầm ổn, cao đến 1m77, ngũ quan trên khuôn mặt có tám phần giống cha, môi hồng răng trắng, mắt phượng hẹp dài, lông mi vừa cong vừa dày, rất ra dáng tiểu mỹ nam. Không xét đến gia thế sau lưng, chỉ xét riêng thành tích học tập ở trường và dung mạo hơn người đã đủ khiến mấy bạn nhỏ cùng lứa tim đập thình thịch khi nhìn thấy niên vừa bước chân vào nhà, còn chưa kịp cởi giày ra đã bị hai bóng đen nhào đến trên người."Anh hai về rồi!" Bé trai bên phải hô lên, cười hì hì bám vào trên người của anh trai bất đắc dĩ đành cúi người xuống ôm lấy cả hai, trên khuôn mặt đều là ý cười, khóe môi mỏng hơi cong lên."Tee, Thorn, có nhớ anh hai không?""Có ạ."Hai bé trai đồng thanh trả lời, da thịt trắng nõn tinh tế, lớn lên vô cùng đáng yêu. Tee mặc quần yếm đỏ, Thorn mặc quần yếm trắng nhạt đơn giản, mặc dù hai khuôn mặt giống nhau như đúc nhưng tính tình lại khác biệt hoàn toàn, từ góc độ chọn quần áo liền có thể nhìn ra một phần tính cách của bọn cúi người đem giày đặt lên kệ, phân biệt nắm tay hai đứa em đi vào trong phòng khách."Anh hai, hôm nay mấy bạn học lại tặng em rất nhiều bánh kẹo, Thorn cũng có, phải không?" Tee cười hì hì ôm một đống bánh kẹo trong cặp ra khoe, sau đó huých vai em trai."Ừm, vui." Thorn không phải dạng người nói nhiều, chỉ phun ra một chữ liền chẳng biết nói gì nữa, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh ba nay vẫn như thường ngày, hai anh em vừa đến trường liền bị các bạn học vây quanh, tuy có chút ồn ào nhưng cũng không đến nỗi quá nhàm chán, ngược lại cuộc sống trở nên thú vị hơn rất bé trai nhìn nhau, sau đó nhìn về phía cổ áo của anh trai, trong mắt toát ra một tia tính kế, đều cười cực kì vô chiều Santa ra ngoài cùng bạn, trong phòng của hắn liền xuất hiện bóng dáng của hai bé trai, một ngồi trước máy tính gõ bàn phím, một ở phía sau khoanh hai tay lại rồi chu môi nói"Cổ áo anh hai hôm nay có dấu son, không biết là của ai."Thorn chuyên tâm tra xét máy tính, mặc dù không thể hiện ra ngoài nhưng rõ ràng cũng rất khó chịu trước nguy cơ bị người khác cướp mất anh trai yêu quý. Cậu nhóc liếc mắt lên màn hình, thấp giọng nói"Tìm thấy rồi.""Là ai? Cho anh xem mặt thử đi?"Một cái click chuột, trên màn hình máy tính lập tức hiện ra trang cá nhân của mấy cô gái liền, loại hình nào cũng có, tomboy, đáng yêu, nữ tính, xinh đẹp...Thorn nheo mắt, đơn giản giải thích"Hôm nay có tiết thể dục."Song sinh luôn có thần giao cách cảm, cho dù không thật sự nghe được giọng của nhau khi ở xa trăm dặm, nhưng cảm giác liên kết giữa họ lại đặc biệt mạnh, cũng rất hiểu ý nhau. Tee vừa nghe câu kia liền nghĩ ra, bởi vì hôm nay trên trường có tiết thể dục, sau khi thay đồ xong anh hai sẽ đem áo sơ mi đặt trong tủ, sau đó có người lén đến bôi dấu son lên cổ áo của anh. Cậu nhóc bĩu môi nói"Anh hai luôn không phòng bị như vậy ~""Đây là những người có chút quyền hạn trong trường." Mười ngón tay ở trên bàn phím bay múa, Thorn lọc ra những người có khả năng đeo bám anh hai của mình nhất, tổng cộng bốn trưởng và hội phó hội học sinh, con gái của hiệu trưởng, lớp trưởng lớp 11A. Những học sinh có chức vụ cao trong trường phần lớn đều là nữ, cho nên anh hai nghiễm nhiên trở thành mục tiêu theo đuổi số một của bọn tra suốt mấy tiếng đồng hồ, Thorn cuối cùng dừng chuột ở bên cạnh một bức ảnh chụp. Đó là lớp trưởng lớp 11A, mái tóc ngắn ngang vai uốn xoăn tự nhiên ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, da thịt trắng mịn nõn nà, thật sự chọc người yêu thích. Hôm nay cô ta đăng một bức ảnh lên mạng xã hội, màu son vừa vặn hợp với màu son trên áo của cầm điện thoại lên, hùng hùng hổ hổ gọi cho vệ sĩ trong nhà"Anh bảo vệ anh hai kiểu gì vậy?"[Cậu chủ? Có chuyện gì xảy ra sao? Tôi vẫn luôn ở cạnh cậu chủ Santa không rời.]"Anh điều tra giúp em lớp trưởng lớp 11A, sau đó tìm cách ngăn chị ấy tránh xa anh hai một chút, lần sau còn biến thái như vậy, em sẽ không nể mặt đâu!"[Chuyện này... làm sao cậu chủ biết?]Tee không rảnh trả lời, trực tiếp ấn nút tắt. Từ nãy đến giờ Thorn vẫn luôn im lặng quan sát ảnh chụp của chị gái kia, gia đình giàu có, học hành không tệ, bất quá tính tình dường như có chút khác người...Đợi người bên dưới đem tài liệu cho mình, Tee và Thorn lại vùi đầu kiểm tra một phen. Chị gái kia quả nhiên không bình thường, toàn bộ những người muốn theo đuổi anh hai đều bị chị ta dùng thủ đoạn tệ hại ném ra xa. Bất kể anh hai xuất hiện ở đâu, chị ta cũng sẽ tìm cách lảng vảng đến gần, cái này giống như theo dõi vậy, đỉnh điểm là ngày hôm trước lén ở lại lớp học mở tủ lấy áo sơ mi của anh hai ra hôn!Chị dâu của bọn họ phải là một người tốt, ít nhất thì không được bẩn tính như chị gái lớp trưởng này...Santa vốn dĩ thông minh, từ nhỏ cũng học được cách quan sát cẩn thận mọi việc, vì vậy chuyện hai đứa em trai âm thầm điều tra tất nhiên hắn đều biết rõ, chỉ có thể cười trừ. Về phần cô gái đã làm ra hành động kì cục kia với áo sơ mi của hắn, nếu còn tái phạm thì hẳn phải chuyển trường không thể nghi ngờ, hắn sẽ nhắm mắt làm ngơ bỏ qua lần này còn nhỏ hắn thích trêu em, cứ mỗi lần đùa nghịch bị Tee đánh trúng một cái, hắn sẽ giả vờ nín thở để hù thằng bé, sau đó đợi cho hai đứa em khóc hô "anh hai đừng chết" mới chịu mở mắt ra. Cái trò này hắn dùng hơn mười lần nhưng hai đứa luôn luôn bị lừa, thật sự rất đáng tại nhắm mắt mở mắt một cái, bọn nhỏ đều đã lớn ra và thông minh hơn xưa, không thể trêu được giỏi các môn tự nhiên, thích thể thiên về các môn xã hội, yêu máy đặc biệt là cả hai cực kì nổi tiếng ở trong trường, bởi vì vẻ ngoài lẫn cả gia thế đều khiến người khác ghen tị đến đỏ mắt, thành tích học tập cũng chẳng chê vào đâu được. Bất quá, dường như xu hướng tính dục của bọn trẻ có chút...Thorn trầm tính và thích nhốt mình trong phòng, mới mười hai tuổi đã ra dáng ông cụ non, lúc nào cũng tỏ vẻ rất bài xích con gái. Có lần một cô gái lớn hơn sáu tuổi chạy đến tỏ tình với thằng bé, bảo sẽ chờ thằng bé lớn lên, kết quả bị phũ không thương tiếc."Chị biến thái sao? Tôi mới mười hai tuổi, còn chưa dậy thì hết đâu! Nếu chị còn đến gần thêm lần nào nữa, tôi sẽ gọi vệ sĩ!"Lần sau, để tránh tình trạng bị đeo bám, thằng bé thật sự mang theo vệ sĩ đi cá tính hơn một chút, luôn chạy nhảy bên ngoài, hôm trước thằng bé đột nhiên lén đi cắt đầu đinh khiến cho cả nhà hoảng hốt một trận."Thời tiết có chút nóng nên con cắt đầu đinh đi thôi. Ba, con muốn chuyển đến trường nam sinh, trường có mấy đứa con gái chẳng đáng yêu gì cả!"Đối với chuyện này, Santa cảm thấy rất đau đầu. Mà người làm cha mẹ như Boun và Prem cũng thật bất lực, đây không phải do cách giáo dục của bọn họ có vấn đề đó chứ?Prem suy nghĩ rất rất lâu, cuối cùng phải hẹn một buổi tâm sự mỏng với con trai lớn. Nhớ lại mấy hôm nay thằng bé liên tục đi cùng một tên nhóc cùng lớp, nhịn không được vuốt vuốt trán"Santa, con đã mười bảy tuổi rồi, có từng thích ai chưa?"Khóe môi Santa giần giật, biết rõ ba gọi hắn ra sẽ hỏi đến vấn đề này, vì vậy cực kì chân thành nói"Ba, tuy đến giờ con vẫn chưa thích bạn nữ nào, nhưng con có thể khẳng định mình hoàn toàn bình thường!""Ba là người hiện đại, sẽ không cấm cản hay trách móc một lời nào đâu, con không ngại cứ come out. Ba biết con và tên nhóc kia rất hay đi cùng nhau, nếu thích thì nói đi." Prem cười cười, tự thấy bản thân đúng là một vị phụ huynh tâm nào đó uất đến mức muốn hộc máu! Có lầm hay không vậy? Hắn chưa có bạn gái, bạn thân hắn đúng là gay, nhưng không có nghĩa hắn cũng vậy!Thiếu niên đưa tay đỡ trán, thật vất vả phun ra một câu "Con thật sự không như ba nghĩ."Prem vỗ vỗ vai con trai, sau đó đi ra khỏi ngồi ở nơi đó không còn lời nào để nói, nhìn trần nhà mà thầm than trong lòng. Rốt cuộc hắn đã làm gì sai chứ? Bố mẹ người ta thì sợ con cái yêu sớm sẽ hỏng mất tương lai, còn phụ huynh của hắn thì luôn miệng hỏi bao giờ hắn mới có bạn gái, đúng là ngược đời thân hắn vẫn đang tập trung học, lại có hai đứa em cần để tâm, thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương chứ? Đánh giá từ 146 lượt Thời điểm diễn ra câu chuyện ngôn tình ngược mang tên Bảo Bối, Em Chạy Không Thoát! của tác giả Bắp Cải là lúc bố cô nợ nần chồng chất, đem cô bán cho một người đàn ông xa lạ làm vợ. Anh nói anh không yêu cô, vậy vì sao luôn cố chấp giữ cô bên người? Bốn năm khước lục chia xa, lần nữa gặp lại, liệu có phải là duyên nợ? Đón xem truyện hay này để biết câu trả lời các bạn nhé. Hứa Thiên Vũ nhăn nhăn mũi nhỏ đánh cái hắt xì, sau đó mới dùng giọng điệu ngái ngủ nũng nịu ôm cổ cô“Mama, ôm.”Nhìn đến dáng vẻ đáng yêu này của con trai, Hứa Nhan hận không thể cắn cho một cái, đưa tay ra ôm lấy thằng bé rồi bế vào trong nhà vệ sinh bắt đầu đánh răng rửa khi thay cho cục cưng một cái yếm jean xong, Hứa Nhan mới thu xếp thêm chút quần áo vào va li. Đứa nhỏ thấy cô làm việc cũng mon men đi lại gấp quần áo của mình, chẳng khác gì một ông cụ non cả, cánh tay ngắn ngủn khó khăn lắm mới cuộn được đồ lại, sau đó đem đưa cho cô. Hứa Nhan xoa đầu con trai, quăng qua một ánh mắt tán thưởng.“Cục cưng giỏi lắm!”“Mama, chúng ta sẽ đi du lịch sao?”Khuôn mặt nhỏ nhắn háo hức nhìn cô, khiến Hứa Nhan có chút khó xử“Không phải, bảo bối, chúng ta chuyển đến nơi khác ở.”Hứa Thiên Vũ gật gù đầu nhỏ, không nhõng nhẽo đòi ở lại đây, mà ánh mắt còn phát sáng hơn bởi vì được đến nhà mới. Tính tình chính là ngoan ngoãn như vậy, thật giống cô khi còn bé. Hứa Nhan tự khen bản thân một phen, sau đó ôm con trai ra ăn sáng, sẵn tiện kéo va li ra đến nhắn tin hẹn gặp Bạch Hạo Trì, nhưng anh lại có chút việc ở công ty nên không đến được, đành gọi điện thoại cho anh.“Hạo Trì, tôi có chuyện quan trọng muốn nói, anh không đến được cũng không sao.”[Có chuyện gì? Sao em lại gấp như vậy? Đợi anh một lát được không?]Đầu dây bên kia vang lên âm thanh dễ nghe của Bạch Hạo Trì, khiến khóe mắt Hứa Nhan cũng hơi cay. Cô nên làm sao mới đúng? Cô không muốn Bạch Hạo Trì bị tổn thương, càng hi vọng anh ấy có thể hạnh phúc, nhưng cuối cùng con trai cô vẫn quan trọng hơn anh ấy.“Thời gian qua, rất cảm ơn anh.”[...] Bạch Hạo Trì cảm giác được có gì đó không đúng lắm, nghe xong chỉ im lặng, chờ cô tiếp tục tiếp lời.“Tôi nghĩ chúng ta nên dừng lại ở đây, có được không?”Hứa Nhan cắn môi, tựa đầu vào trên cửa nhìn ra khoảng sân nhỏ bên ngoài, ánh mắt không có tiêu cự.[Ừ. Em có thể nói cho anh lí do không?]Giọng của Bạch Hạo Trì nghe thật nhẹ, chỉ là cô có thể cảm nhận được tâm tình của anh hiện giờ, có lẽ rất khó chịu, rất tuyệt vọng. Hứa Nhan không đành lòng khiến anh khổ sở, thành thật nói“Anh biết chuyện của tôi và Phỉ Ngạo, vậy ắt hẳn anh cũng biết cha của Thiên Vũ là ai, phải không? Hôm qua anh ta có đến tìm tôi.”Hứa Nhan nói đến đây lộ ra sự bất đắc dĩ và mệt mỏi, khiến tim Bạch Hạo Trì như thắt lại.[Anh có thể giúp em.]“Không giúp được, Hạo Trì, tôi biết Bạch gia và Phỉ gia không thua kém gì nhau, nhưng Phỉ Ngạo chưa từng ký giấy ly hôn, trên danh nghĩa, tôi vẫn là vợ của anh ta. Hơn nữa, Tiểu Vũ…”Chuyện này đối với Bạch Hạo Trì là không công bằng, thậm chí cô còn làm anh chịu khổ bên cạnh cô nhiều năm như vậy, cô cảm thấy cực kì áy náy.[Em đang ở đâu? Anh sẽ đến.]Bạch Hạo Trì chỉ đơn giản hỏi như vậy, cũng khiến nước mắt cô sắp tràn mi. Anh ấy có phải tên ngốc không chứ?“Vẫn còn ở nhà dì.”[Chờ anh.]Nói đến đây liền tắt máy, Hứa Nhan biết anh ấy đang trên đường đến, đứng ở trước cửa nhà thẫn thờ mất một lúc thấy từ ngoài cổng, một nam nhân tuấn tú vận áo sơ mi đen bước vội về phía cô, tóc mai trước trán hơi rối loạn. Cô đợi anh đến gần, đưa tay giúp anh chỉnh lại những sợi tóc vào Hạo Trì hiếm khi thấy được vẻ mặt dịu dàng này của cô, sững người lại trong chốc lát, chợt cười khổ bắt lấy tay cô, ánh mắt vô cùng chân thành“Hứa Nhan, nếu anh cầu hôn em, em sẽ đồng ý sao?”Hứa Nhan thở dài một hơi, cảm nhận được bàn tay có chút vết chai của anh mang theo hơi ấm, trong lòng cũng mềm xuống. “Có lẽ, sẽ đồng ý.”Bạch Hạo Trì vuốt ve lòng bàn tay trắng mềm của cô, môi mỏng hơi mím“Anh thật muốn biết, em có từng nảy sinh chút tình cảm nào với anh hay không?”Hứa Nhan rũ mi mắt, thật lâu sau mới trả lời một chữ “Có.”Bạch Hạo Trì nhìn cô, đột nhiên đưa tay kéo cô vào trong lòng mình. Nam nhân cao khoảng 1m8 có hơn, cho dù lúc này Hứa Nhan đi giày cao gót cũng còn kém đến mười mấy phân, vì vậy đầu liền tựa vào trên cổ được mùi hương quen thuộc trên tóc cô, Bạch Hạo Trì khẽ nói“Như vậy là đủ rồi. Nếu Phỉ Ngạo lại một lần nữa làm tổn thương em, anh nhất định sẽ không tha cho hắn.”Khi nói ra lời này, ánh mắt Bạch Hạo Trì cực kì ngoan độc và quyết tuyệt. Anh biết Hứa Nhan yêu thương Tiểu Vũ như thế nào, cũng hiểu cô còn nhiều tình cảm với Phỉ Ngạo. Anh không muốn dễ dàng buông tay, lại không đành lòng để cô khó xử. Nếu Phỉ Ngạo đã dùng cách này giữ cô lại bên mình, thì tốt nhất đừng để anh phải thất cúi đầu, hơi thở nóng rực phả lên gò má xinh đẹp của Hứa Nhan“Đây xem như lợi tức vì những năm qua.”Dứt lời, Bạch Hạo Trì cúi đầu hôn xuống, hai cánh môi nhẹ nhàng chạm vào nhau. Lần đầu tiên sau chừng ấy năm, Hứa Nhan tiếp xúc thân mật với nam nhân như vậy. Cái hôn của anh không bá đạo lại ngang ngược như Phỉ Ngạo, mà có thêm mấy phần ôn nhu, đầu lưỡi trượt vào trong miệng cô, Hứa Nhan cũng không phản kháng chút nào, để mặc anh Hạo Trì quyến luyến ở cánh môi của cô hôn nhẹ một cái, sau đó mới buông cô ra. Khuôn mặt Hứa Nhan ửng hồng vì thở gấp, hơi thở thơm ngát quanh quẩn bên chóp mũi anh. Anh thật hi vọng có thể ôm cô như thế này mãi, vĩnh viễn cũng không Nhan nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, tim cũng nhảy lên liên hồi, cô khó xử nói“Xin lỗi anh.”“Không cần phải xin lỗi, là anh tự nguyện.”Bạch Hạo Trì khẽ cong khóe môi, trên nụ cười còn có mấy phần nhu tình ngọt ngào, khiến cho người đối diện hơi thất thần một chút.“Em phải chuyển đến chỗ ở của anh ta?” Anh nhìn va li sau lưng cô, trong lòng hiểu rõ một chút.“Không còn cách nào…”Hứa Nhan hít sâu một hơi, lặng lẽ rút khỏi cái ôm của Bạch Hạo Trì.“Anh đưa em đi.”Bạch Hạo Trì không yên tâm khi để cô trở lại bên cạnh người kia, nhưng là nếu Hứa Nhan đã quyết định thì anh sẽ tôn trọng cô. Chỉ cần Phỉ Ngạo dám làm ra chuyện có lỗi với Hứa Nhan, anh nhất định không tiếc hi sinh nhiều thứ để cho hắn trả giá người Phỉ Ngạo phái ra theo dõi Hứa Nhan vẫn luôn túc trực ở gần đó, dùng máy ảnh chụp trộm, sau đó trực tiếp cắm vào máy tính gửi cho Ngạo nheo mắt lại, nghe thủ hạ báo cáo lại tình huống của cô xong, cả người liền tựa vào trên ghế dù biết lúc này cô đang trên đường tới chỗ của anh, nhưng trong lòng không thấy vui sướng chút nào, ngược lại khó chịu và tức giận vô cùng. Cô đồng ý trở lại bên cạnh anh, lại vẫn cùng người đàn ông khác thân mật như vậy, bảo anh bình tĩnh cũng thật làm khó anh! Anh ném áo khoác xuống ghế, tự mình đi ra cửa đón Nhan nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Phỉ Ngạo phủ kín băng sương, không khỏi nhíu mày một cái. Trước kia khi ở chung với anh, anh cũng không giống như bây giờ ngang ngược lại đáng ghét như thế!Cô dắt tay Thiên Vũ, chỉ thấy thằng bé vẫy vẫy tay với Bạch Hạo Trì“Papa đi làm, ngày mai nhớ đến đón con cùng mama đi ăn.”Đứa nhỏ này vẫn chưa ý thức được lời mình nói ra có bao nhiêu lực đả kích đối với người đàn ông đang đứng trước biệt thự đón bọn họ, hồn nhiên hôn gió với Bạch Hạo Trì. Mà Bạch Hạo Trì nhận thấy ánh mắt âm lãnh của Phỉ Ngạo bắn qua chỗ mình, cười càng thêm sâu“A, papa đã biết, con nhớ chăm sóc tốt cho mama.”Có thể chọc tức Phỉ Ngạo nhưng lại khiến hắn ta không thể nói ra lời nào, Bạch Hạo Trì cảm thấy bản thân quá sung sướng. Lúc ở trên xe anh đã âm thầm ra hiệu cho Tiểu Vũ, khi xuống xe nhất định phải gọi anh là papa, không nghĩ đến đứa nhỏ này lại còn bồi thêm một câu ngày mai nhớ đến đón con. Như vậy là gián tiếp tạo cơ hội cho anh tiếp cận Hứa Nhan, không phải sao?Bạch Hạo Trì lái xe rời đi, lúc này Thiên Vũ mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông xa lạ kia, thấy ánh mắt đáng sợ của người ta, liền sợ đến mức rụt cổ ôm đùi Nhan không nói gì, một tay kéo va li, một tay dẫn Thiên Vũ đi vào, thậm chí là chủ nhà như Phỉ Ngạo cũng phải đi sau cô. Mấy lần anh muốn giúp cô kéo đồ, lại bị cô từ chối phòng trước kia cô ở vẫn không có chút thay đổi, cách bài trí, vật dụng trong phòng đều còn. Cô đưa tay chạm vào, thế nhưng không thấy chút bụi bặm nào, giống như có người thường xuyên lau dọn. Giường và tủ đều được đổi qua, nhưng vẫn kiểu dáng cũ. Cô hơi nghiêng đầu nhìn Phỉ Ngạo, chợt nói“Tôi muốn thay toàn bộ bài trí của căn phòng này, không biết có phiền Phỉ tổng hay không?” Phỉ Ngạo đứng ở nơi đó, phất tay phân phó cho người làm. Những người kia đầu tiên là kinh ngạc, sau đó như kiểu ra mà lui xuống. Trước kia ông chủ vẫn luôn không cho người khác xê dịch những thứ trong phòng, cho dù lúc thay cái mới cũng phải đặt đúng vị trí cũ, mỗi ngày còn cho người dọn dẹp kĩ lưỡng. Bọn họ luôn suy đoán ông chủ hẳn là rất yêu bà chủ, sau này bà chủ trở về sẽ cảm động biết bao. Nhưng để cho bọn họ thất vọng là bà chủ có vẻ đã thay đổi, còn dắt theo một đứa trẻ không biết là con quản gia thở dài một hơi, dù sao cũng là chuyện của bọn trẻ, ông thật sự không tin Hứa Nhan lại nhẫn tâm như vậy. Cứ để bọn họ tự giải quyết chuyện của mình đi Ngạo nhìn đứa trẻ vẫn luôn ôm bắp đùi Hứa Nhan, chợt ngồi xuống rồi vươn tay ra“Đến đây.”Thiên Vũ giống như chú thỏ nhỏ bị kinh sợ, liều mạng bám vào trên người Hứa Nhan, mắt mũi nhắm tịt lại, so với dáng vẻ tươi cười với Bạch Hạo Trì thì hoàn toàn đối ngươi của Phỉ Ngạo co rụt, âm giọng đột nhiên trở nên dịu dàng, khí tức quanh thân cũng nhanh chóng biến mất không thấy“Tiểu Vũ mau đến đây, cho chú ôm một cái.”Hứa Nhan chỉ thấy cay khóe mắt, mặc dù là hận người này, nhưng dù sao đứa nhỏ cô mang thai chín tháng mười ngày sinh ra cũng là con của anh ta. Cô cúi đầu vuốt ve đỉnh đầu Thiên Vũ, thằng bé lúc này mới rụt rè đi về phía Phỉ Ngạo, khuôn mặt trắng trẻo, đôi mắt mười phần giống Hứa Nhan khiến trong lòng anh mềm Ngạo vươn tay đem Thiên Vũ ôm vào trong lòng, không hiểu sao sinh ra một loại cảm giác yêu thích khó hiểu. Mà bảo bối vẫn như cũ còn sợ anh, khi đầu ngón tay Phỉ Ngạo chạm đến trên gò má của thằng bé, cơ thể nhỏ lập tức hơi run lên.“Đừng sợ, chú chỉ muốn ôm con một chút.”Lúc này Phỉ Ngạo trông chẳng khác gì một người đàn ông bình thường được ôm con nít, động tác vụng về bế thằng bé Nhan ngăn nước mắt lại không để mình tiếp tục xúc động, chỉ là đứng ở nơi đó nhìn chăm chú vào bọn Vũ lúc đầu không thích ông chú này lắm, tại vì lần trước ông chú này làm mama buồn! Nhưng mà huyết mạch tương liên, thằng bé rất nhanh đã thích ứng với hơi thở của Phỉ Ngạo, bàn tay nhỏ nghịch ngợm bẹp một tiếng vỗ vào trên mặt làm đứng ở một bên thấy vậy vội cúi đầu, hoảng sợ nhìn mũi giày của khí trong phòng nháy mắt giống như hạ xuống mấy độ liền, Hứa Nhan cũng sợ anh ta sẽ ra tay với đứa nhỏ, vội tiến lên mấy bước muốn ôm con trai về. Nhưng là lúc này Phỉ Ngạo chợt bật cười khiến cô khựng quản gia đứng gần cửa đang ghi lại danh sách đồ cần thay cũng giật mình. Đã bao lâu rồi, cậu chủ không có cười qua? Là cười thật sự, không phải nhếch môi khinh thường hay tự giễu!“Sau này muốn ăn cái gì, chú liền đưa con đi ăn, không cần phải phiền chú Trì của con.”“Chú thật tốt!”Tiểu Vũ nghe đến đồ ăn lập tức rạng rỡ, ôm khuôn mặt tuấn mỹ của Phỉ Ngạo hôn một cái trạng đang căng thẳng của Hứa Nhan cuối cùng cũng hạ xuống. Nếu bọn họ có thể ở chung vui vẻ như vậy thì cũng tốt, đỡ cho anh ta mỗi ngày đều dọa thằng bé sợ, lâu ngày sẽ sinh ra tâm lý bất ổn.“Buổi chiều tôi sẽ đưa Thiên Vũ qua chỗ dì, sau đó đi làm.”Nghe cô nói lời này, Phỉ Ngạo cũng không có phản ứng gì nhiều.“Được, em có thể làm gì tùy thích, miễn là tránh xa Bạch Hạo Trì ra một chút. Buổi chiều tôi không có việc, sẽ tự đưa Thiên Vũ đi chơi.”“Không cần, thằng bé không thích người lạ!”Hứa Nhan vừa dứt lời, Thiên Vũ lại nói“Mẹ, con muốn đi chơi với chú!”Hứa Nhan “...”Người mẹ này có phải rất vô dụng không? Hứa Nhan trừng con trai một cái, thầm nghĩ rốt cuộc ai mới là phụ huynh của thằng bé!Hiện tại cô phải đi xử lý đám người kia, thật sự không có thời gian chăm Tiểu Vũ, đưa đến nhà dì là yên tâm nhất. Nhưng khổ nỗi ở nơi đó cũng chẳng có gì để thằng bé chơi!Cô đau đầu nói“Tôi không yên tâm, nếu anh muốn ra ngoài, vậy để Bạch Hạo Trì hoặc em gái tôi đi cùng đi.”So với Phỉ Ngạo thì cô càng tin tưởng Bạch Hạo Trì và em gái mình hơn, ít ra anh ta và Hứa Vân cũng yêu thương Tiểu Vũ thật với lời nói thiên vị của cô, Phỉ Ngạo có chút không vui, nhưng thấy cô kiên quyết cũng không tiếp tục dây dưa. Cô đồng ý để con trai ở cùng Bạch Hạo Trì, lại không cho phép anh mang thằng bé đi ra ngoài cũng có lí do. Dẫu sao, Bạch Hạo Trì cũng là bố của đứa trẻ này, không phải sao?

bảo bối em chạy không thoát