Chẳng hạn Bangkok (Thái Lan) đã dừng dự án Hopewell để thay đổi cả chiến lược phát triển đường sắt đô thị lẫn hiện đại hóa mạng lưới đường sắt quốc gia, kết nối với mạng đường sắt quốc tế. Kuala Lumpur (Malaysia) dừng dự án đường sắt Monorail nhập khẩu Tình trạng chó bị hạ bàn chân thì đó là do nguyên nhân nào gây ra, dấu hiệu nhận biết là như thế nào? Khi phát hiện chó hạ bàn chân thì cần phải áp dụng cách Lãnh Huyết bị hai gã thủ hạ của Hoắc Trường An giữ một bên. Nàng thầm nghĩ: Lúc về nhất định phải cười nhạo cái tên tiểu tử Lãnh Huyết này một trận, tự xưng là võ công cao cường, vậy mà lại bị hai tay thủ hạ của Hoắc Hầu bắt gọn. Bị Cha Bán Cho Hạo Thiếu Lập Hàm Chuộc Lại Lỗi Lầm *Chiếc xe dừng lại trước lối vào xóm nhỏ. Anh Ngọc nhìn lối đi với ánh đèn vàng Chương 8: Tổng tài lang băm (h) *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Buổi chiều hôm nay sau khi tan ca thì Thanh Lam sẽ đưa cô và một vài đồng nghiệp đi gặp đối tác. Vì là nhiệm NmCUXqz. Đọc truyện Bị Cha Bán Cho Hạo Thiếu Full, Đoạn trích Anh Ngọc đưa mắt nhìn Lê Đan. Hít một hơi thật sâu rồi gật mạnh đầu. Bao nhiêu bão giông cũng không cần sợ. Bên cạnh cô có Lê Đan, một người chồng luôn đặt gia đình, mẹ và vợ con lên trên hết. Không cần phải sợ sệt gì nữa, Anh Ngọc mong rằng cha của anh sớm chấp nhận mình. Không vì Lê Đan cũng được nhưng xin ông hãy vì đứa cháu vừa mới ba tháng trong bụng của cô. Cũng không biết bản thân mình đã làm lỗi chuyện gì để ông thành kiến như vậy. Thôi thì cô xin nhận hết tất cả chỉ mong ông có thể thích đứa nhỏ, nó không có tội tình gì nghĩ là vậy, tuy nhiên khi cùng anh đi vào thì Anh Ngọc không ngừng run cầm cập. Nói gì thì nói chứ bản thân của cô vẫn còn rất lo sợ. Chẳng hiểu vì sao cứ mỗi lần nhìn mặt của Hạo Chính Quốc thì cô lại trở nên ấp úng, quên cả mình muốn nói gì. Quả thật cơ mặt của Lê Đan chẳng khác gì ông cả. Lúc nào cũng căng thẳng bội anh bước vào bên trong nhà. Vừa vào phòng khách thì quản gia và người hầu đã tập trung chờ sẵn và cúi thấp Thiếu gia đã về!Gật nhẹ đầu một cái, Lê Đan khoát tay ghì chặt bả vai của Anh Ngọc. Đưa mắt nhìn một lượt từng người, chất giọng trầm trầm của anh cất Chào thiếu phu nhân Ơ... Xem thêm *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để truyện Bị Cha Bán Cho Hạo Thiếu Nữ chính Hoàng Anh Ngọc, 23 tuổi. Là một cô gái tràn đầy sức sống, luôn cố gắng để vượt qua mọi khó khăn của chính mình. Gia đình chỉ tầm trung, mẹ qua đời khi vừa lên năm, cha cũng từ đó mà đắm chìm trong bia rượu. Mọi chi phí đi học của cô đều do ông bà ngoại cấp. Khi cô vừa tốt nghiệp đại học thì cũng là lúc rời xa ông bà mãi mãi. Cuộc sống từ đó lại chật vật, khó khăn. Năm học cấp ba, Anh Ngọc đã phải lòng một đàn anh hơn mình 1 tuổi. Tuy người ta luôn kể xấu về anh ấy nhưng đối với cô, anh chẳng xấu xa tí nào. Vả lại còn rất dịu dàng và chăm sóc cô chu đáo. Dù là vậy nhưng cả hai vẫn còn là bạn bè trong suốt thời gian dài. Nam chính Hạo Lê Đan, 30 tuổi. Là thiếu gia duy nhất của Hạo Thị nên từ nhỏ đã có tư duy phải trên vạn người. Lúc nào anh cũng mang sức ép về tài chính, danh vọng và địa vị. Từ khi nhìn rõ được cuộc sống thì anh và cha không hề thuận hòa với nhau vì ông ấy có người phụ nữ khác và khiến mẹ anh phải sống trong đau khổ. Sau một thời gian ở nước ngoài anh quyết định về nước và lập công ty riêng. Bằng bất cứ giá nào anh cũng phải đánh bại Hạo Thanh để đưa Lễ Viễn trở thành một trong những tập đoàn hùng mạnh. Tới đó anh mới có thể đón mẹ về sống với mình. Điểm đặc biệt của nam chính là mắc phải chứng "sợ" phụ nữ. Cứ mỗi lần chạm vào nữ nhân là cơ thể anh rạo rực, khó chịu. Cổ họng khô khốc, tim cũng nhói lên, đau đến mức không chịu được. ___Vào truyện___ Bầu trời vào thu đúng thật dễ chịu. Ánh nắng không còn gay gắt, những cơn gió hiu hiu nhẹ thổi khiến tâm trạng thư thả vài phần. Chống hai tay lên lan can, Lê Đan giương ánh mắt phức tạp nhìn ra không gian rộng lớn bên ngoài. Từ khi còn nhỏ anh đã hứng chịu biết bao nhiêu biến cố gia đình. Ba mẹ thường xuyên cãi vã. Họ hàng không quan tâm. 15 tuổi anh quyết định sang nước ngoài du học. Sau khi trở về lại tự lập công ty riêng. Không muốn dính líu đến Hạo Thị. Và anh đang chờ đợi một ngày Lê Viễn chính thức đè bẹp được Hạo Thanh. Đến lúc đó mẹ có thể tự do tự tại mà không phải thấp mình dưới quyền lực của Hạo Chính Quốc, người được gắn mác người cha mẫu mực, thương yêu con cái hết lòng. *Reeng...Reeng...* Tiếng chuông điện thoại reo lên liên hồi. Liếc mắt nhìn sang, thấy số của một người quen, anh liền nhếch môi cười khẩy. "Con nghe!" "Về nước lâu như vậy mà con còn chưa chịu về thăm mẹ nữa sao?" "Con có thăm mẹ hay không cũng đều là lúc cha không hề có mặt ở nhà. Vì thế cho nên hãy tìm lí do khác mà gọi đến đi." "Ta chỉ muốn nhắc nhở con nên về nhà thường xuyên." "Về thường xuyên? Khi nào cha ở nhà thường xuyên thì con cũng sẽ về thường xuyên." "Con đừng dùng kiểu cách đó mà ăn nói với ta, cũng đừng tưởng ta không biết những gì con sắp làm. Đừng mơ tưởng xa vời nữa." "Thế thì...ai hơn ai vẫn còn là chuyện trước mắt. Nhưng nhất định cha và con sẽ là đối thủ thương trường. Không khoan nhượng!" "Con..." "Con có việc, thôi nhé. Chào cha!" Vội vàng ngắt máy, Lê Đan đưa mắt nhìn ra xa xăm. Nhất định sẽ có một ngày Lê Viễn sẽ đẩy Hạo Thị xuống vực sâu. Điều đó chỉ cần thời gian chứ kế hoạch thì đã chắc chắn. *Cạch* - Lê Đan! Bên ngoài Lam Trạch đi vào rồi đóng nhẹ cửa. Hai người là bạn thân thiết từ nhỏ. Bây giờ anh ấy cũng giúp Lê Đan điều hành Lê Viễn, cả hai người đều tốt nghiệp loại ưu tú, thêm kinh nghiệm lâu năm nên khá thuận lợi khi mọi thứ vừa mới bắt đầu. - Có chuyện gì sao? Châm một điếu thuốc, Lê Đan đưa lên môi hút một hơi rồi ngước mặt nhả làn khói trắng lên không trung. - Đến lúc gặp Liên Thị bàn việc rồi. Mày cần tao đi cùng không? - Ở đâu?- Lại nhả thêm một hơi khói, anh nhíu mày. - Bar S!- Lam Trạch nhún vai rồi vô tư ngồi bệt xuống sofa. - Tự tao, mày ở lại xem chừng công ty đi. Dụi tắt điếu thuốc, Lê Đan cho hai tay vào túi. Lúc này ánh mắt của anh mới di chuyển rồi dừng lại trên gương mặt của Lam Trạch. Đưa tay lên vuốt lại mái tóc, Lam Trạch gật đầu. - Đi thong thả. ... Trong không khí nhộn nhịp của quán bar S. Một cô gái tíu tít chạy theo phía sau một chàng trai cao lớn. Tay anh ấy nắm chặt lấy cổ tay khiến cô chẳng thể nào thoát được. Cố gắng vùng vẫy, cô cắn chặt môi. - Bác Hạ! Anh buông em ra đi! Anh đưa em đi đâu vậy? - Em đang cần tiền gấp mà. Anh chỉ còn cách này giúp em mà Bác Hạ mím môi, kéo cô đi sòng sọc. - Nhưng em không quen vào đây. Anh đưa em về đi!- Cô khó chịu, khó chịu từ không khí xập xình xung quanh cho đến cách ăn mặc được cho là chẳng giống ai của mình. - Anh Ngọc, em không muốn kiếm tiền sao? Ngày mai họ mà đến tìm nữa là cha em không yên đâu. Đưa cô đến trước một căn phòng hạng Vip, Bác Hạ ghì chặt lấy vai cô. - Em không muốn họ lấy mạng cha em đúng chứ? - Nhưng A Hạ, em không nghĩ tiền sẽ kiếm được trong Cô nhíu mày, cả gương mặt nhăn Anh cho em về nhà đi! - Không sao, có anh ở đây sẽ ổn thôi mà. Anh Ngọc cắn chặt môi nhìn bộ váy mình đang mặc. Đây là lần đầu tiên cô được trang điểm. Cũng là lần đầu tiên cô ăn mặc những bộ váy bó sát thế này. Mặc dù họ khen đẹp, lộng lẫy nhưng đối với cô đó chính là một cực hình. - Có thật sẽ kiếm được tiền không? Ánh mắt long lanh đầy ắp sự ngây thơ từ cô khiến Bác Hạ thoáng xao động. Anh biết Anh Ngọc thích mình từ năm cấp 3. Nhưng suy cho cùng anh không muốn cả hai tiến xa hơn. Phải nói chỉ để Anh Ngọc là "bạn gái hờ" sau lưng. Lúc nào cũng được quan tâm chăm sóc mà vẫn có thể qua lại với những cô gái khác, chẳng phải như vậy tốt hơn sao. - Đương nhiên, em chỉ cần vào ngồi đó thôi. Chẳng cần làm gì cả. - Em nghe Anh Ngọc bẽn lẽn gật Nhưng phải hứa là em chỉ ngồi yên thôi nhé. - Thì em chỉ cần ngồi yên thôi mà. Mở bật cửa, Bác Hạ dắt cô vào trong. Anh Ngọc nhăn nhó mặt mày. Đúng là đó giờ cô chẳng quen với những nơi ăn chơi sa đọa như thế. Bác Hạ đã lui tới những nơi như vậy từ bao giờ? Những người bên trong mỗi người hai tay ôm hai cô gái. Họ ăn mặc lả lơi đến độ như muốn khoe hết ra cả da lẫn thịt. Bỗng nhiên trong lòng Anh Ngọc dấy lên những nổi lo bất an. Những nơi thế này đúng ra đều không hợp với cô. - Em ngồi xuống đây! Bác Hạ kéo cô đến chỗ của một người đàn ông trung niên đang ôm sát hai cô gái trong lồng ngực mình. - Chào Cố Tổng! - A, cậu Tiêu đến rồi sao? Ngồi đi, ngồi đi. - Cố Tổng! Thế nào hả? Bác Hạ hơi cong môi, nhướng mày nhìn về phía Anh Ngọc đang khép nép ở một bên. Cố Thanh Nhân buông hai cô kia ra rồi nheo mắt nhìn. Dáng vóc đầy đặn đấy. Cả gương mặt cũng xinh xắn nữa. Tiểu tử Tiêu Bác Hạ đã tìm đâu ra được con mồi béo bở thế này vậy nhỉ? Đứng bật dậy, chỉnh chu lại áo vest. Ông ta đi đến gần Anh Ngọc. Bàn tay lạnh lẽo đưa một ngón trỏ nâng mặt cô lên. - Wow, tuyệt đấy. Vừa trông thấy là biết vị lạ rồi. Anh Ngọc hốt hoảng vội vã gạt tay ông ấy rồi lùi về sau vài bước. Ông ta làm gì mà phải động chạm như thế chứ? Cố Thanh Nhân nhìn dáng vẻ nhút nhát của cô mà cười khả ố. Tiến đến trước Anh Ngọc, ông ta liếm nhẹ môi. - Tiểu thư, đừng căng thẳng quá. - Chú...chú đừng qua Đưa tay ôm lấy bả vai, cô run rẩy. - Ô, giọng nói còn trong trẻo thế này cơ à? Vừa nói, Cố Thanh Nhân vừa thuận tay vuốt lấy bờ vai mảnh khảnh. Anh Ngọc rùng mình, nhắm tịt mắt rồi đẩy mạnh ông ấy ra. Lùi về phía sau, cô hối hả chạy ra ngoài. - A Hạ, em xin lỗi. - Anh Ngọc! Anh Ngọc! Bác Hạ gọi với theo. Đúng là vô tích sự. Cố Tổng là một trong những thương nhân thành đạt lại đang điều hành cả một tập đoàn lớn. Để lọt mắt của ông ta không hề dễ. Cũng vì Cố Thanh Nhân giữ một ít thông tin của dự án B nên anh mới chấp nhận cúi đầu. Bây giờ làm anh phải mất mặt với ông ấy có phải là chết hay không. - Cậu Tiêu, xem ra cô gái của cậu không biết điều Chỉnh lại cravat, Cố Thanh Nhân chỉ nhìn Bác Hạ bằng nửa con mắt. Anh Ngọc chạy nhanh ra ngoài cố gắng không để bản thân phải khóc. Bác Hạ tại sao lại muốn dắt cô đến chốn này? Rõ ràng từ đầu anh đã nói sẽ không ai để ý gì cả, chỉ cần ngồi một chỗ là có tiền hay sao? Nếu như lần này không phải xã hội đen đến tìm cha đòi nợ thì cô cũng chẳng đi theo anh như thế. * Uỵch * Do cứ cấm đầu cấm cổ chạy thoát thân nên Anh Ngọc va phải một người nào đó khiến cô ngã xuống đất. Hương thơm nam tính tức khắc sộc vào mũi. Hai mắt tuy nhắm chặt nhưng cô cảm nhận được sự mạnh mẽ từ đối phương và sự lạnh buốt đến tê cứng xương sống của mình. Người đó chẳng một động tĩnh, cứ đứng nhìn cô như trời trồng. Không đưa tay đỡ cô dậy cũng chả cất một lời trách móc. Anh Ngọc chống tay đứng lên, vừa phủi bụi trên người vừa cúi đầu lia lịa. - Xin lỗi, tôi thành thật xin lỗi anh... - Anh Ngọc! Nghe tiếng gọi, nhận ra ngay Bác Hạ đang đuổi theo. Anh Ngọc nhanh chóng chạy đi. Hiện tại cô không thể để anh ấy lại dắt mình vào trong đó. Hai người chạy lướt qua một dáng người to cao. Nãy giờ anh đứng đấy, tay vẫn cho vào túi, gương mặt góc cạnh chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Nhưng mi tâm lại có một chút xao động, nơi đáy mắt bắt đầu phức tạp hơn. Anh không quan tâm ai vừa phạm phải mình. Xinh đẹp hay xấu xí cũng chẳng để ý. Chỉ là...cô ấy khiến anh cảm thấy rất bình thường, thậm chí còn có gì đó được cho là một chút ấm áp. Khác hẳn những người con gái khác, khi họ chạm nhẹ thôi cũng khiến bản thân anh như sống dở chết dở. - Là Anh Ngọc sao? *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - Này cô ơi! Anh Ngọc giật mình nhìn người khách trước mặt. Vội vã cúi đầu xin lỗi họ, cô thanh toán xong thì đưa hoá đơn. Thở dài một cái, cô ngồi phịch xuống ghế. Chuyện là ngày mai buổi tiệc của công ty sắp bắt đầu và Anh Ngọc thì chả có bộ đồ nào phù hợp để mặc cả. Đồ của cô chỉ toàn quần và áo còn đồ trong tủ mà Lê Đan mua sẵn cũng chỉ là những bộ váy công sở, hay là mặc giao tiếp thông thường thôi. Biết tìm đâu ra bộ váy có thể phù hợp đây? Bây giờ mà thuê một bộ váy dạ hội thì đối với người như cô thì đúng là quá xa xỉ. - Chị Anh Ngọc!- Dăng Lãng vừa đến đã vỗ vai cô một cái. - Sao vậy Dăng Lãng?- Cố gắng giản cơ mặt, cô hỏi. - Em thấy chị rất buồn a~ Hôm nay tồi tệ lắm sao?- Cậu chu đôi môi hồng xinh xắn. - Không có gì Cô lắc đầu phủ Chắc tại làm nhiều quá nên chị bị stress một xíu. - Vậy thôi chị dọn dẹp đồ đạc đi, đến giờ về rồi kìa. Khủy tay của Dăng Lãng huýt vào tay cô một cái. Anh Ngọc chỉ cười gượng rồi dọn dẹp đồ đạc trên bàn. Dăng Lãng rất tốt, cậu ấy quý cô lắm. Bây giờ Anh Ngọc mà nói ra là cậu sẽ dắt cô đi chọn vài bộ cho xem. Tuy Dăng Lãng không quá giàu nhưng gia đình cậu ấy cũng thuộc dạng khá giả. Vài tờ tiền để thuê cho cô bộ váy đối với cậu cũng không đáng là bao. Anh Ngọc biết mình đã làm phiền cậu rất nhiều, lần này cô tự mình lo để cậu không phải vì cô mà chạy đôn chạy đáo nữa. Anh Ngọc về đến nhà của Lê Đan cũng đã gần 10 giờ tối. Những ngày qua biết bao nhiêu chuyện ập đến khiến cô không thể cười nổi. Đã vậy ý tưởng lần này không được duyệt 100% nữa cơ chứ. Đúng thật là... Cuộc đời của Hoàng Anh Ngọc này chẳng có gì là hoàn hảo cả. Đứng trước cửa phòng, vừa định mở cửa thì điện thoại của cô reo liên hồi. *Reeng...Reeng...* Lấy điện thoại trong túi xách. Thấy tên của Bác Hạ hiện lên, Anh Ngọc lưỡng lự hồi lâu rồi mới lướt nút xanh nghe máy. "..." "Anh Ngọc, sao gần đây em lại né tránh anh vậy? Anh gọi cũng không nghe máy nữa." "Anh đang muốn tập trung cho sự nghiệp trước mà. Nên em sẽ không làm phiền đến anh nữa." "Em nói linh tinh gì vậy? Thật sự anh không biết lí do là gì luôn. Sự nghiệp anh vẫn phải lo nhưng làm sao anh có thể bỏ mặc em được." "Anh có lừa dối em chuyện gì không?" "Không có. Ngày mai em rảnh không? Chúng ta gặp nhau một tí được chứ?" "Ngày mai em phải dự tiệc của công ty nên không đi được." "Ngày mốt hay ngày kia đều được. Anh đợi em mà." "Em vẫn chưa biết đâu. Thôi, trễ lắm rồi, em cúp đây." "Được rồi, có thời gian thì liên lạc với anh nhé." Anh Ngọc ngắt máy, thật sự ngay lúc này cô cảm thấy rất mệt mỏi. Mọi thứ áp lực dồn hẳn lên đôi vai của một cô gái bé nhỏ. Lắm lúc trách cuộc đời sao quá bất công nhưng cô chợt nhận ra đó là những gì mà kiếp này mình phải chịu. - Lần sau, nói chuyện với nam nhân khác thì hãy tìm nơi nào riêng tư, kín đáo một chút. Anh Ngọc nghe rõ giọng của Lê Đan ở sau lưng. Lúc cô quay lại thì chỉ còn nghe mỗi tiếng cửa đóng sầm rất mạnh và chẳng có ai ở phía sau. Im lặng không nói gì. Hiện tại cô chẳng còn hứng thú gì để gây sự với anh ta cả. Bước vào bên trong, Anh Ngọc dứt khoát đóng chặt chiếc cửa lạnh lẽo. Đặt cốc nước lên tủ đầu giường, Lê Đan ngồi phịch xuống chiếc nệm êm ái. Chẳng hiểu nổi anh đây là bị cái gì. Hoàng Anh Ngọc trò chuyện cùng ai cũng chả liên quan đến anh nhưng tại sao lại khó chịu thế này? Anh thừa nhận bản thân đã điên tiết khi thấy cô ta dịu dàng với người khác. Còn đối với anh thì luôn như mèo xù lông lúc nào cũng gắt gỏng. Đúng là tức không nuốt trôi mà. Trong phòng luôn có một chiếc điện thoại cố định để gọi trong nhà. Mỗi phòng đều có, cứ việc ấn nút mà gọi thôi. Nhấc điện thoại, anh ấn số rồi đưa lên tai. Anh Ngọc vừa vào phòng, chưa gì cô đã khá bất ngờ với chiếc hộp to trên giường. Cất hết đồ sang một bên, Anh Ngọc tò mò ngồi xuống mở hộp ra xem. Khá bất ngờ khi bên trong là một bộ váy dự tiệc màu trắng cực kỳ lộng lẫy. Cầm lấy bộ váy, cô đi đến trước gương rồi yếm thử. Nó rất xinh đẹp và vừa vặn với cô. Không cần hỏi thì Anh Ngọc cũng đủ biết ai là chủ nhân của nó. Khẽ cong môi tạo một nụ cười. Ít ra cô cũng thấy được mặc tốt của Hạo Lê Đan đôi chút. Tuy miệng lưỡi gay gắt, khó chịu nhưng hành động của anh cũng không tệ đến nỗi nào. Cùng lúc chuông điện thoại cố định vang lên. Anh Ngọc ngồi xuống giường rồi nhấc máy. "Tôi nghe!" "Vừa không?" "Tôi chỉ vừa xem, chưa thử nên chưa biết được." "Mặc vào đi rồi sang đây tôi xem." Anh Ngọc chưa trả lời thì Lê Đan đã vội vàng ngắt máy. Cô bĩu môi, liếc mắt nhìn ra cửa xong thì lấy bộ váy đi vào nhà tắm. Lê Đan này cũng rất biết lựa đồ đấy chứ. Bộ váy này mang một màu trắng tinh khôi. Thân trên cúp ngực, có cả hai mảnh vải mỏng manh che đi phần nào đôi vai gợi cảm. Tuy phần eo ôm sát nhưng không hề tạo cảm giác chật chội. Chân váy xoè chỉ đến gối, phía sau là phần đuôi dài gần đến mắt cá chân. Thật sự những hạt cườm được đính tỉ mỉ và đẹp mắt khiến Anh Ngọc mê tít. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô thay thử bộ váy vào người. Đúng là nó đẹp đến nỗi hễ ai nhìn thấy cũng đều bị đổ gục. Nhưng chỉ e rằng bản thân Anh Ngọc đây không thích hợp để mặc nó. Ngắm mình trong gương thêm vài lần nữa, cô vừa đưa tay kéo xong khoá váy xuống thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Bàn tay áp lên ngực che chắn, cô bước ra ngoài và chỉ mở hé cửa, đủ để nhìn thấy ai đó. - Giờ này sao anh còn tìm tôi? Đôi mắt trong veo, chất giọng đầy ngô nghê của Anh Ngọc tuy nhiên làm Lê Đan tức giận. Đưa tay đẩy mạnh cửa, anh dứt khoát bước vào bên trong. - Lê Đan, anh đang làm gì vậy? Biết bây giờ là mấy giờ rồi không?- Anh Ngọc hậm hực đóng cửa, nhíu chặt hai mày. - Tôi không nói tiếng nước ngoài. Chẳng phải đã bảo cô qua phòng tôi sao?- Ngồi xuống sofa, anh thư thả vắt chéo chân. - Đương nhiên là nghe rõ nhưng tôi không muốn qua Cô ương ngạnh bĩu Ban đêm ban hôm còn mạnh dạn vào phòng của người ta, liêm sỉ của anh chắc đã để quên ở đâu đó rồi. - Hoàng Anh Ngọc, hình như cô đang lầm tưởng điều gì Anh nhếch môi cười Nên nhớ vị trí của cô ở đâu và xuất hiện ở nơi này với vai trò gì. - Hmm... Đồ tùy tiện. Liếc xéo anh một cái, Anh Ngọc đi đến gương và ngắm nhìn bản thân. Đôi tay vòng ra sau, vừa ý kéo khoá thì đã bị một đôi tay khác chặn lại. Nhìn người con trai trong gương, cô mở to đôi mắt trong veo như mặt nước. Lê Đan kéo khoá váy ở sau lưng rôi ôm chầm lấy cô, cằm cũng tựa lên đôi vai gầy đầy gợi cảm. - Em rất đẹp! - Ơ... Anh Ngọc ngớ người khi cảm nhận rõ mồn một sự ấm áp từ vòm ngực của anh. Trong tim như có một ít mật ngọt đổ vào. Hai má đỏ ửng lộ rõ sự lúng túng từ cô. Thấy Lê Đan cứ chăm chăm nhìn thẳng vào mắt cô trong gương, Anh Ngọc hổ thẹn cúi thấp đầu. Anh hiện tại như người đa nhân cách. Lúc bình thường thì luôn hà hiếp, khó dễ với cô. Nhưng một khi đã ở bầu không khí gượng gạo như bây giờ thì anh lại thay đổi cách xưng hô và dịu dàng, ôn nhu như thế. Thật sự rất khó lường. - Nữ hoàng của tôi ơi! Tôi không cho phép em cứ cúi gằm như vậy. Nâng cằm của Anh Ngọc lên cao. Đôi môi mềm mại ngậm lấy phần cổ trắng ngần của cô một cái. - Lúc nào cũng phải ngẩn cao đầu đầy sang trọng và kiêu hãnh. Là phụ nữ của tôi thì phải học cách làm "Nữ Hoàng" đầy thuần thục. Vòng tay siết chặt lấy eo. Anh Ngọc run người vài cái, cả người trở nên khép nép. Hạo Lê Đan chính là người đàn ông đầu tiên gần gũi với cô quá mức thế này. Anh cứ cho cô cay đắng rồi lại trút vào đầy mật ngọt. Hiện tại Anh Ngọc không hiểu Hạo Lê Đan đang muốn cô làm gì? Nói là nhân tình nhưng lại không phá thân. Thật sự cô rất khó hiểu về những gì anh ta làm. - Lê Đan! Nó...hơi ngượng...- Anh Ngọc xấu hổ, hai tay đan chặt vào nhau. - Khi không còn ai cả, cứ gọi anh là A Đan. Chất giọng trầm trầm và hơi thở nam tính của anh phả vào tai khiến Anh Ngọc rùng mình. Hơi nghiêng mặt nhìn anh, cô thấp giọng. - A Đan...nó đúng là rất ngượng đó. - Tiểu yêu tinh! Em là người phụ nữ của anh, anh cấm em tuyệt đối không được có quan hệ mật thiết nào với tên đàn ông khác. Hiểu chứ? Giọng nói của anh trầm ổn, ôn nhu. Nhưng ẩn sâu trong đó chính là ngọn lửa hừng hực. Ánh mắt tuy an bình nhưng từ đáy mắt đã phần nào dậy sóng. Anh Ngọc từng khóc, anh thấy. Lần đó cô lại khóc vì một tên đàn ông bạc tình chứ không phải anh. Cứ mỗi lần nhắc đến thì anh lại điên tiết. Ai cho phép cô rơi nước mắt vì tên đốn mạt như vậy? - Đúng là cha tôi đã bán tôi cho Hít một hơi thật sâu, cô thốt Vậy thì tôi chỉ là món hàng, xong nhiệm vụ của mình thì thôi. Anh còn muốn quản luôn đời tư của tôi sao? Vừa nghe bấy nhiêu Lê Đan đã thấy không thuận vào tai. Có món hàng nào mà có hai người chủ không? Trước sau cô vẫn vậy. Lúc nào cũng thách thức sự kiên nhẫn trong anh. - Anh muốn mua luôn cuộc đời của em! ... Chiếc xe dừng lại bên trong sân biệt thự Hạo Gia. Mở cửa bước xuống, Lê Đan thả lỏng cravat rồi đi vào trong. Trên tay mang theo một túi nước yến mà mình phải khó khăn lắm mới mua được ở nước ngoài. Vì số lượng có hạn nên phải đặt trước cả hai tháng để ra một loạt sản phẩm mới. Mẹ anh đang không khoẻ nên sử dụng loại này là tốt nhất. Bước vào đến phòng khách với tâm trạng đang vui vẻ thì bỗng dưng Lê Đan khựng người, đôi mày cũng nhíu lại với nhau. Ngó lơ người trước mắt, anh lại tiếp tục bước đi. - Con trai, quên người cha này rồi sao? Người đàn ông vẫn dán mắt vào tờ báo, không nhìn lấy anh lần nào. Thần thái vẫn ung dung, sắc khí ngút trời như thời trai trẻ. Vốn dĩ hai cha con đối nghịch nhau. Nhưng Lê Đan lại là người thừa kế duy nhất của Hạo Gia. Bây giờ cứ để cho anh tung hoành quậy phá cho đã đi. Sau này người gánh chịu hậu quả Hạo Thị vẫn là anh mà thôi. Về sau Hạo Thị phồn vinh hay suy đồi thì đều nằm trong bàn tay của Hạo Lê Đan và những việc làm đầy ngông cuồng hiện tại. - Cha về khi nào vậy? Tuy đã lướt qua chỗ ông nhưng anh vẫn không quay người lại. Một tay cho vào túi, Lê Đan chỉ nghiêng mặt nhìn. - Cha về được hai ngày Lại dán mắt vào tờ báo, Hạo Chính Quốc đưa tách trà lên miệng và nhấp một ngụm. - Con lên phòng của mẹ đây. Chẳng luyến tiếc thêm điều gì, Lê Đan dứt khoát bước lên bậc thang để đến phòng của Phi Sương. Điều tiếp theo anh biết rõ Hạo Chính Quốc sẽ nói gì. Muốn kết thông gia với Trương Gia sao? Không hề có chuyện đó xảy ra đâu. *Cốc, cốc* - Mẹ ơi! Là con đây. - Lê Đan à? Con vào đi. Cánh cửa mở ra, Lê Đan vào trong rồi nhẹ nhàng đóng chặt lại. Phi Sương ngưng lại việc thêu thùa, mọi chú ý đều dồn về cậu quý tử. Nhìn theo từng chuyển động của anh không sót một giây, bà mỉm cười nhẹ nhàng. Đi ra ban công, Lê Đan ngồi xuống bộ ghế đệm mây cạnh mẹ mình. Đặt túi nước yến lên bàn, anh nở một mụ cười nhẹ. - Sức khoẻ của mẹ vẫn ổn chứ ạ? - Mẹ vẫn còn khoẻ lắm con Nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay to lớn, bà dịu Dạo này thế nào rồi? Mọi thứ vẫn ổn chứ con? - Mọi chuyện tiến triển tốt đẹp lắm, mẹ đừng Siết chặt đôi tay mảnh mai, anh nhẹ nhàng áp vào má. - Con cũng 30 rồi. Mẹ nghe ba nói Trương Dĩnh sắp về nước, hay là con và con bé cho nhau cơ hội đi. Lê Đan thở dài. Anh biết mẹ lúc nào cũng lo lắng cho anh. Việc Lê Đan không tiếp xúc được với nữ nhân mẹ anh không hề hay biết. Khi trước anh toàn tiếp xúc với bà thôi. Mẹ là người duy nhất có thể ở gần anh và bây giờ lại có thêm một Hoàng Anh Ngọc. Nếu như cưới Trương Dĩnh thì làm sao nối dõi Hạo Gia. Vả lại anh làm gì có tình cảm với cô ấy mà cưới với hỏi. - Mẹ à, con không thể cưới Trương Dĩnh Hai mày nhíu chặt, cả gương mặt của anh nhăn nhó. - Sao lại không Phi Sương khó hiểu, cố gắng giải thích với con Xuất thân của Trương Dĩnh rất tốt, lại được du học ở nước ngoài. Con bé cũng xinh xắn, đáng yêu. Còn điều gì khiến con chưa hài lòng nữa? - Sự thật là...- Nói đến đây Lê Đan hơi ngập ngừng. - Có chuyện gì chứ?- Gương mặt càng biến sắc, Phi Sương hối thúc. - Con không thể chạm vào phụ nữ. Nghe được bấy nhiêu khiến thâm tâm của bà chợt hốt hoảng. Bà đã không nghe lầm chứ? - Con...con nói gì?- Bà há hốc Đừng nói con thích... - Không phải vậy đâu mà mẹ. Mỗi lần con chạm vào nữ giới là bản thân khó thở, sức lực như là mất hết đến độ muốn chết đi sống lại. Dù chỉ vô tình thôi thì cũng thành ra như vậy rồi. Mẹ bảo con làm sao có thể cưới Trương Dĩnh được. Đôi mắt nhìn bà mang đầy tia phức tạp, anh thở dài một cái. Chính bản thân anh đây còn không biết phải làm thế nào nữa. - Cho là vậy, mẹ tin con. Mà con thử tiếp xúc với Trương Dĩnh xem sao. Biết đâu con bé sẽ ngoại lệ. - Nắm chặt bàn tay của anh, bà hào hứng nói. - Năm đấy học cùng cấp 3, Trương Dĩnh đùa giỡn với bạn vô tình va trúng con. Kết quả cũng như vậy thôi. - Vậy thì phải biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ Hạo Gia sẽ tuyệt tử tuyệt tôn sao? Mẹ chỉ có con là con trai, bây giờ thế này thì mẹ biết sống thế nào? Thấy bà cứ thấp thỏm lo lắng. Lê Đan khẽ mĩm cười rồi hôn nhẹ lên đôi bàn tay không ngừng run rẩy. Đối với anh, cả cuộc đời này chẳng ai có thể so sánh hay thay thế cho mẹ của anh được. Bà đúng là một người phụ nữ tuyệt vời. - Mẹ yên tâm! Khi nào con chinh phục được người con gái hợp với mình thì con sẽ giới thiệu cô ấy với mẹ đầu tiên. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Hôm nay là ngày cuối tuần. Xe đạp không còn nên Anh Ngọc đã nghỉ đi giao báo nhưng việc làm tại quán cafe thì vẫn bình thường. Cô thích đi làm như vậy, còn nếu ở nhà thì tìm gì đó để loay hoay chứ ở không thì tay chân lại ngứa ngáy không chịu được. Buổi sáng xuống nhà bếp, thấy mọi người đang chuẩn bị bữa sáng thì cô cũng phụ một tay. Thân thế của cô cũng như họ thôi, có phải là tiểu thư dòng tộc gì đâu chứ. Loay hoay mãi mất cả buổi sáng, ấy vậy mà chẳng thấy Lê Đan đâu. Phải nói là từ đêm qua đã không hề thấy anh ở nhà. Hỏi quản gia thì mới biết anh đi xử lý công việc ở thành phố bên cạnh ngày mai mới về. Giờ làm vẫn chưa đến, Anh Ngọc chỉ biết ở nhà chán nản hết ăn rồi lại ngủ. Chợt điện thoại có tin nhắn, mở ra thì thấy là của Bác Hạ. Anh ấy muốn cùng cô đi ăn gì đó cho khuây khỏa. Anh Ngọc thở dài không biết có nên đi hay không. Khi gặp Bác Hạ rồi thì cô phải ăn nói với anh ra sao đây? Cũng chẳng biết cha có nói chuyện cô ở cùng Lê Đan không. Nếu như anh hỏi thì cô phải biết ăn nói thế nào? Nhưng có lẽ cô phải rút lui thôi, Bác Hạ bây giờ vì cô nhiều quá thì sau này lại càng thêm thất vọng. "Chúng ta đi uống gì đó đi." "Được, theo ý em vậy. Em muốn đi chỗ nào?" "Ở gần trung tâm mua sắm đó. Em đến đó một lúc rồi đi làm luôn." "Vậy hẹn em ở đó nha. Tạm biệt!" Anh Ngọc bỏ điện thoại xuống rồi nằm vật xuống giường. Khó xử quá! Bây giờ cô phải nói rõ với Bác Hạ thôi. Ôm lấy thú nhồi bông đặt ở đầu giường, hai hàng nước mắt của cô lặng lẽ tuôn rơi. Tại sao trải qua 6 năm cô và anh lại không thể có kết cục tốt. Cô vì anh nhiều như vậy, Bác Hạ cũng đã cố gắng không ngừng nghỉ vậy mà chỉ vì cái tên Hạo Lê Đan thì mọi thứ liền thay đổi. Tại sao ngay lúc đó anh ta lại chấp nhận mua cô làm gì? Cuộc đời của cô chịu giày vò bấy nhiêu chưa đủ hay sao? Đưa tay gạt nước mắt, Anh Ngọc lấy quần áo đi thay. Dẫu mọi chuyện thành ra thế nào thì cô cũng vẫn là người chịu thiệt nhiều nhất. Thôi thì mọi chuyện đành thuận theo ý Trời. Ông ấy cho cô trôi về đâu thì cô sẽ đỗ ở đó. Ở một quán cafe gần trung tâm mua sắm. Không gian xung quanh được trang trí rất cổ kính cùng với tiếng nhạc du dương đầy lãng mạn. Anh Ngọc bước vào trong, nhìn thấy Bác Hạ đang ngồi ở góc quán đọc sách thì liền hít sâu một hơi rồi đi đến. Ngồi xuống đối diện anh, cô mỉm cười. - Anh đến lâu chưa? - Anh vừa đến Bác Hạ thấy cô thì lập tức cất quyển sách đi. - Uhm...công việc của anh sao rồi?- Anh Ngọc nhìn anh đầy ngượng nghịu. - Anh vẫn bình thường thôi. Nhưng dạo này không thấy em ở nhà, em ở đâu sao? Câu hỏi từ anh khiến Anh Ngọc giật mình. Mím chặt môi, cô ậm ừ vài tiếng. - À ừm...em đang ở nhà của một người họ hàng. Cha đã gửi em ở đó. - Sao vậy? Ở nhà cũng tốt Anh nhíu mày và nghiêng đầu nhìn cô. - Đó là ý của cha, em cũng không biết nữa. Anh biết là em không bao giờ cãi lời cha Anh Ngọc chỉ biết cười khổ. - Uhm! Bác Hạ mỉm cười ngầm quan sát Anh Ngọc. Cô bây giờ thay đổi quá. Bây giờ váy áo đều nhởn nha. Chẳng phải cô đang gánh khoản nợ to đùng của Hoàng Anh Thiếu sao? Lí do gì cô gái này lại thay đổi như vậy? Đừng bảo... - Anh Bác Hạ! Em muốn nói với anh một chuyện. Bác Hạ liếm môi dưới. Câu nói này hình như có vấn đề. Đã có chuyện gì rồi ư? - Em nói đi. - Em...anh hãy tìm một người khác xứng đáng với anh hơn. Em xin lỗi! Em nghĩ em không chờ đợi được đến ngày chúng ta trở thành một đôi. Câu nói từ Anh Ngọc khiến anh có chút suy nghĩ. Đã 6 năm trôi qua, dù cho bất kỳ ai tỏ tình cô cũng đều từ chối và toàn tâm toàn ý bên cạnh anh. Anh Ngọc đồng ý chờ đợi lâu như vậy thế mà bây giờ lại đan tâm từ bỏ sao? Thở dài một cái, Bác Hạ vươn tay nắm lấy bàn tay vì hồi hộp mà không ngừng run rẩy. - Có phải tiền đồ của anh đến lâu quá không? Không dám nhìn anh, Anh Ngọc lặng lẽ rụt tay lại. Bây giờ thật sự cô không dám đối diện với hiện tại, càng không dám nhìn thẳng vào anh. Trong chuyện này cô đúng là người có lỗi mà. Người phản bội anh là cô, người chấm dứt hết tất cả cũng là cô. - Không phải vậy đâu nhưng mà...em không thể cùng anh tiếp tục nữa. - Lý do là sao vậy? Em có thể cho anh biết được không? Anh Ngọc, em làm ơn đừng đối xử với anh như thế mà. Sự khẩn trương của Bác Hạ khiến Anh Ngọc không khỏi áy náy. Hai tay siết chặt thành nắm đấm, cô vội vã lảng tránh và chạy ra ngoài. - Em xin lỗi anh rất nhiều! Bầu trời bên ngoài rất trong xanh cùng với những áng mây trôi êm đềm và bầu không khí thoáng đãng. Đối lập hoàn toàn với Anh Ngọc hiện tại. Bầu trời của cô bây giờ đã chính thức sụp đổ, mây đen che chắn hết cả những lối thoát của tâm hồn khiến cô cứ mãi loay hoay, chật vật. Ngày buồn nhất chính là ngày không còn người mình thương ở bên cạnh. Ngày buồn nhất chính là ngày mình nhận ra bản thân hoàn toàn cô độc giữa trần thế này. Trong đầu trống rỗng chẳng có thứ gì. Anh Ngọc lang thang qua từng con phố, từng quán quen mà ngày xưa cô và Bác Hạ từng đến. Nhìn lại những kỉ niệm ấy cô nhận ra thuở đó chính là khoảng thời gian thanh xuân đẹp nhất của cô. Khi nào cũng được nhìn anh cười, đôi lúc còn được anh xoa lên mái tóc suông mượt. Những lúc bế tắc nhất Bác Hạ đều bên cạnh cho cô rất nhiều lời động viên và ôm một cái thật nhẹ nhàng. Tuy chỉ là một cái ôm an ủi nhưng nó lại ấm áp biết bao nhiêu. Bây giờ cô có muốn mọi chuyện như lúc trước cũng không được. Anh cần có một người tốt hơn, giỏi giang hơn và đương nhiên cũng phải có một ít gia thế để giúp đỡ được anh. Hít thở thật sâu, Anh Ngọc đứng trước bờ hồ, ngước lên nhìn bầu trời sắp sập tối mà lòng đau nhói. Chưa khi nào cô nhớ Bác Hạ da diết như thế này. Anh có biết để nói được những lời đó thì cô đã đau lòng biết bao nhiêu, gượng ép bản thân như thế nào. Vừa 24 tuổi, sự nghiệp công danh của anh rất sáng lạn. Chỉ cần cô dừng lại và để cho anh đến với một ai đó có thể cho anh tất cả mọi thứ. Loại con gái như cô sao mà xứng với anh cơ chứ. - Suy nghĩ sâu xa quá cũng không phải là tốt. Một người con trai đứng cạnh cô rồi tựa người vào lan can. Đưa cho cô một cốc nước, anh mỉm cười. - Uống một ít để bớt căng thẳng đi. - Anh Lam Trạch? Anh Ngọc khá ngạc nhiên khi nhìn thấy Lam Trạch. Vụng về lau đi hai hàng nước mắt, cô nhận lấy cốc nước rồi nhìn về phía mặt nước yên tĩnh. - Em không nghĩ sẽ gặp được anh ở đây. - Anh đang đi dạo thì vô tình nhìn thấy Đưa mắt nhìn cô, anh chậc Anh biết em đang đối diện với rất nhiều áp lực. Lê Đan cũng đối xử không được tốt với em. - Lê Đan đối với em như vậy là đúng Cô cười Bản thân của em từ đầu vốn là để người khác dẫm đạp rồi. - Anh không đảm bảo gì hết nhưng Lê Đan làm tất cả mọi thứ chỉ vì muốn tốt cho em. Tính tình của Lê Đan rất trầm mặc nhưng khi tức giận thì lại trái ngược hoàn toàn. Nếu như có đôi lúc làm em tổn thương thì cũng chỉ là cậu ấy đã quá lo lắng mà phát cáu. - Lo lắng sao?- Anh Ngọc nhìn Lam Trạch với đôi mắt đầy phức Nếu như lo lắng cho em như vậy thì những gì em gánh chịu đã không như thế này. Tính ra thì anh cũng chỉ bênh bạn mình mà thôi. - Em nghĩ sao cũng được nhưng chẳng ai hiểu Lê Đan bằng anh ngoài người thân của cậu ấy. Nói thật, Lê Đan rất thích Lam Trạch lại cười, nụ cười của anh ấy đúng là rất rạng rỡ. - Anh ấy thích em? Chẳng thể tin vào tai mình, cô gặng hỏi lại một lần nữa. Lê Đan lại có thể thích cô sao? Không thể nào tin được. Tuy rằng có những lúc anh ấy rất dịu dàng nhưng chỉ là đôi khi thôi. Tất cả thời gian còn lại đều cố gắng muốn bóp chết cô. Như vậy mà gọi là thích ư? Có chết cô cũng không tin. - Tin hay không thì tuỳ vào em vậy. Cứ âm thầm theo dõi thì em sẽ nhận ra thôi. Lê Đan rất ít khi tâm sự về những khúc mắc của bản thân ngoài công việc thì anh ấy chưa lần nào nhắc về cha của mình mặc dù hiểu rõ là Lam Trạch đã biết. Chuyện tình cảm lại càng không. Từ khi biết nhau anh chưa hề thấy Lê Đan liếc mắt đến người con gái nào cả. Từ những cô gái tầm thường cho đến những quý cô quyền quý, kể cả những minh tinh, ngôi sao hạng A nổi đình nổi đám. Dù cho họ có làm cách nào thì Hạo Lê Đan cũng nhất nhất không động lòng. Tất cả sự tập trung đều dồn hết cho sự nghiệp. Đối với Lê Đan chỉ có sự nổ lực không ngừng nghỉ thì kết quả sẽ thành công. Cũng có thời gian giới tính của anh ấy được cộng đồng bàn tán sôi nổi nhưng rồi cũng lặng đi. Một người bất động tâm với nữ nhân như vậy mà lại khắc cốt ghi tâm cái tên Hoàng Anh Ngọc. Như vậy không phải yêu không phải thích thì là gì nữa? Điện thoại đổ chuông in ỏi, Anh Ngọc lấy máy ra xem. Thấy số của cha mình thì cô hơi ngập ngừng đôi lúc. Quả thật vào thời khắc này cô rất sợ khi gặp ông. - Sao em không nghe? Câu hỏi từ Lam Trạch khiến cô giật mình. Đưa mắt nhìn anh, Anh Ngọc rụt rè nghe máy. "Con nghe đây cha!" "Tiểu Ngọc à, cha xin lỗi. Những ngày qua cha đã suy nghĩ rất nhiều. Đúng là cha đã trở thành gánh nặng cho con một quãng thời gian dài. Mẹ qua đời mà cha không lo lắng cho con đầy đủ lại còn tệ bạc với con nữa. Từ nay cha sẽ chí thú làm ăn, con cho cha xin lỗi được không?" "Cha, cha nói thật chứ?" "Cha đã tìm được việc làm rồi con đừng lo. Lần trước cha đánh con đau không?" "Không đau...hức, không đau một tí nào cả." "Con sống ở nhà Hạo Thiếu dù ra sao cũng phải chịu đựng. Là do cha ngu muội bán con cho người ta. Con cứ an tâm, cha không sao cả. Sau này có thời gian thì về thăm cha." "Cha được vậy là con vui lắm rồi." "Thôi đến giờ cha đi làm, khi khác cha con mình nói chuyện nhiều hơn được không?" "Dạ được, ngày mai con sẽ về, con chắc chắn sẽ về." "Tạm biệt con gái." "Tạm biệt cha!" Anh Ngọc ngắt máy rồi ôm mặt khóc nức nở. Lúc này không phải như những lần trước, cô khóc vì niềm hạnh phúc đang len lỏi trong tim mình. Cuối cùng thì cô đã tìm được người cha của 17 năm trước. Cô rất vui vì ông đã nghĩ thông suốt mọi chuyện. Ngay lúc cô bế tắc nhất nhận được những lời này từ ông cô lại thấy bản thân mình đã tìm ra được lối thoát. Cánh cửa tuy nhỏ bé nhưng đã khiến cô an tâm hơn phần nào. Ít ra trong khoảng không đầy tăm tối cũng còn một ánh sáng le lói đầy yếu ớt. ... - Hạo Tổng, ngài xem dự án này thế nào? Đàm Hiếu Nghiên đặt sấp tài liệu lên bàn rồi đẩy lại trước anh. Lê Đan cầm lấy rồi mở ra xem. Trước tiên chỉ là sơ lược nội dung, sau đó tìm hiểu thật kỹ càng. Về mặt giấy tờ cũng cần phải thông qua thật kỹ lưỡng tránh việc nằm trong khu quy hoạch xảy ra. Đối với dự án này lợi nhuận thu về không đáng là bao nhưng vốn bỏ ra lại khá nặng. - Tôi sẽ về xem kỹ hơn về dự án này. Trong thời gian đó Đàm Tổng cứ tìm hiểu về mặt pháp lý. Tôi rất cần giấy tờ rõ ràng. - Được, tôi sẽ tìm hiểu kỹ về vấn đề đó. Khi nào ngài xem xong thì cứ gọi cho tôi. - Vài ngày nữa được hay không thì tôi sẽ liên lạc với ngài Lê Đan đặt sấp tài liệu xuống rồi đan hai tay vào nhau. - Vậy tôi xin phép về trước, ngài cứ tham khảo đi. Tạm biệt! Vừa nói xong Đàm Hiếu Nghiên lấy cặp táp rồi đứng dậy. Lê Đan cũng đứng dậy bắt tay của ông ấy. - Tạm biệt ngài! Sau khi Đàm Hiếu Nghiên rời đi thì anh lại ngồi xuống ghế. Không khi nào anh có thể tống khứ hình ảnh của Anh Ngọc ra khỏi đầu. Kết thúc công việc thì lại nhớ về cô. Không khi nào anh có thể quên đi cô dù cho cô biết bao lần chống đối, không xem anh ra gì. Cô gái ngốc đó đến bao giờ mới nhận ra được vấn đề đây? Lần nào cũng vậy, đến khi anh tự gây áp lực, dồn cô vào bước đường cùng. Đến khi anh phát cáu và dùng biện pháp mạnh thì mới chịu nghe lời. Phải đến bao giờ thì cô mới có thể trở nên ngoan ngoãn vậy? Lê Đan lấy điện thoại trong túi, lướt vài cái rồi ấn số ở nhà và gọi. Anh thật sự muốn biết cô bây giờ đã ra sao. "Tôi nghe đây Thiếu Gia." "Anh Ngọc sao rồi? Đã ăn uống gì chưa?" "Cô Hoàng đã ra ngoài từ chiều và nói sẽ đi đến quán cafe nhận ca làm luôn." "Được rồi, bác lo việc đi." Lê Đan ngắt máy rồi đứng dậy đi ra ngoài. Lần nào tới bữa cũng lảng tránh. Cứ bảo là không hợp rồi lại nhịn ăn. Ra bên ngoài làm việc cũng chẳng có gì nhét vào bụng. Cuối cùng cô tiết kiệm để làm gì? Cứ tiếp tục như vậy chẳng phải sẽ kiệt sức mà chết hay sao? Lắc đầu vài cái, anh đứng dậy rồi đi ra ngoài. Anh chưa nói lời nào sau lần cô bị vu oan chắc chắn cô đã giận anh lắm. Lần này quay về chí ít cũng phải làm thứ gì đó cho cô. Không nhiều cũng được nhưng anh muốn Anh Ngọc nhận ra trong lòng anh hiện giờ đã tồn tại hình bóng của cô. Lê Đan vào xe ôtô, vừa lúc mới thắt dây an toàn thì điện thoại lại có tin nhắn đến. Mở máy ra xem, những thứ trong đó lập tức khiến đôi mày anh nhíu lại, sắc mặt cũng thay đổi hẳn đi. [ Hình ảnh ] "Chiều hôm nay vào lúc 16 giờ 30 cô Hoàng đã đến quán cafe X." - Chết tiệt! Tức giận đấm tay vào vô lăng, Lê Đan nghiến răng. Lại là tên đó. Hoàng Anh Ngọc này đúng là to gan. Hôm trước bảo không phản bội anh vậy mà bây giờ lại nắm tay đầy tình cảm với hắn ta giữa thanh thiên bạch nhật. Càng nghĩ đến thì ánh mắt càng sâu hơn. Được lắm, đã đến lúc anh nên cho cô biết ai mới chính là người mà cô đang thuộc về. ======= Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại ========Thiếu nữ dù có bị cha mình áp bức vẫn kiên cường vươn lên. Dù cho người cha say xỉn kia suốt ngày đòi tiền, suốt ngày rượu chè bài bạc, cô vẫn có thể chịu đựng. Nhưng khoản nợ to đùng này, cô làm sao chi trả đây???Trong lúc rối bời vì hoàn cảnh bế tắc hiện tại, cô gặp được một anh chàng kì lạ. Dù khá đẹp trai nhưng lại khác người...Duyên phận giữa hai người này sẽ đưa họ đi đến đâu đây?

bị cha bán cho hạ thiếu