The Tell-Tale Ba Dinh. For god sake, why people are so evil. To choose me as the morgue of this ghosts' king. A treacherous and malignant bastard. Was worshiped as the people' old father. There no words in life to describe this shame. For the four-thousand-year dragon-fairy race. As to see this immoral criminal.
Phimsecvietnam.net - Nhỏ cave vú to phập cả ngày không biết chán Triệu Lệ Dĩnh. admin 7 tháng ago. Phimsecvietnam.net - Nhỏ cave vú to phập cả ngày không biết chán Triệu Lệ Dĩnh, nó là con hẻm chị chở nó chạy vào quả thật đúng như ý nghĩ của nó, phim sex khong che trung quốc xoạc cave cả đêm Triệu Lệ Dĩnh trong này hai
Em không chịu được cảnh đó nên năm 15 tuổi đã đi làm cho quán cơm ở Nam Định rồi bị lừa trong một quán karaoke, em đã mất đời con gái từ đó. Em bước chân vào nghề mà người ta thường gọi là "cave" hay "vợ thiên hạ". Em cũng kể có lần lên Hà Nội làm và bị
Không nghe cave kể chuyện. admin 25/03/2022. CCCM mang đến em hỏi là, cave, nhỏ nghiện thì cũng là người bình thường như ai, nạm thì vày sao lại đưa ra câu: "Đừng nghe ca ve kể chuyện, chớ nghe nhỏ nghiện trình bày"? Thế chả lẽ cứ là cave, nghiện thì đừng nghe bọn họ à CCCM?
Nhưng cách nói và từ ngữ mà Kiều Thanh dùng để nói về chuyện người thứ ba khiến ai ai cũng phải tự nhủ với bản thân: "Đừng nghe Trà "Cave" kể chuyện, không nghe Tuesday trình bày!" Kiều Thanh cho thấy, cô là một người phụ có trái tim hết sức bao la… ADVERTISEMENT
Eww6FZ. Chapter 15 Phim con lợn Tôi gặp lại Ngọc vào một buổi tối cuối tuần, set kèo đêm và không thông qua má mì. Một phần vì tôi muốn em có thể cầm hết số tiền đi khách, không phải cắt phế lại cho thằng bánh nữa, mà quan trọng hơn là, tôi cực kỳ ghét cái kiểu nhắn tin teencode của nó. Lúc nào cũng ak, hjhj, vag, …. Hjhj cái thằng bố mày! Hihi. Thỉnh thoảng lên Zalo đong đưa rau cỏ mà thấy đứa nào chữ nghĩa loằng ngoằng không dịch được là tôi cho next luôn, éo muốn nói thêm câu nào nữa. Tôi không còn quá để tâm đến chuyện xăm trổ hay làm tóc xoăn nhuộm vàng hay mặc áo hai dây của em Ngọc. Suy cho cùng, khi em trần truồng lòa lồ đừng trước mặt tôi, thứ mà tôi để ý đến đầu tiên và nhiều nhất là bộ vi-ô-lông. Nó cứ dài, rậm, xồm xoàm là tôi kết. Nó cứ bị tỉa bớt hoặc cạo đi nhắn thín là tôi dỗi ra mặt. Còn mấy cái hình xăm, hôm đầu thì cũng tò mò thật đấy, sau rồi cũng chán. Kệ mẹ. Thích là hoa hoét, hổ báo cáo chồn, Hận kẻ bạc tình hay Đảng CSVN quang vinh muôn năm bla bla… gì gì đi nữa thì cũng chẳng quan tâm. Ngay cả con phượng to bằng nửa lưng của Thúy Anh, đến bây giờ hỏi tôi nó màu gì, chắc tôi cũng đoán bừa. Đúng 10h, Ngọc gõ cửa vào. Tôi thấy em nó còn xách theo ba cái đồ lăng nhăng gì nữa, bỏ vào góc phòng dưới chân giường, mắt nhìn tôi, híp híp lại, môi thì chúm chím kiểu hôn gió. – Chào Người Đẹp! – Người Đẹp chào Ngọc Nhi Kể từ khi tôi không gọi em ý là em yêu, người yêu, co gái của anh,… nữa mà chuyển sang gọi là “Người Đẹp” thì em nó cũng bắt chước và gọi lại tôi y như thế. Kệ. Gọi thế tôi cảm thấy em nó trẻ ra 10 tuổi, còn tôi thì 5 tuổi. Cảm giác như đều đang ở độ tuôi đôi mươi. Mơn mởn. – Người đẹp có cái gì thế kia? – Hí hí… Bí mật! Em nó lè lưỡi ra kiểu như lêu lêu còn lâu mới nói, khiến tôi không giấu nổi sự tò mò, éo chịu được nữa phải tung chăn vùng ra xem. Còn chưa biết là gì thì em đã bảo – Em đang giảm béo. Dạo này béo như lợn vậy huhu – Vẫn đẹp mà. Có béo mấy đâu Tôi vật em xuống giường, bắt đầu luồn tay vào bóp vú và sờ bướm. – Đẹp thế này mà bảo béo. Đứa nào chê người yêu anh béo để anh mang dao ra chém bỏ mẹ nó đi – Con Huệ. Con Thảo. Con Lan. Thằng Thọ vẩu. Bà Tám dọn phòng. Đấy. Anh ra xử hết cho em với – Bỏ Thằng Lễ tân với bà dọn phòng ra. Ba đứa kia để hôm sau anh xoạc cho chúng nó chừa đi – Thế thôi!!! Thà anh để đó xoạc em khéo em cũng gầy bớt đi đấy hihi. Ai cho đi đứa khác mà đòi Tôi chọc vào cổ, vào nách, vào bụng khiến em nó nhột quá cười hé hé lên bảo nghiêm túc đi, em đùa với anh đấy à, rồi lườm tôi một cách nửa đáng yêu nửa đáng ghét. – Mấy cái kia mang lên để tập giảm béo á? – Vâng. Tập cơ bụng. Mua trên mạng 400k đấy. Tập được 3 hôm mà người đau ê ẩm. Nay mới đỡ hơn tý Rồi em móc trong cái túi ra nào là con lăn, nào là thảm, nào là giáp bảo vệ gối và khửu tay,…. Đm con dở hơi, nửa đêm nửa hôm mang ra tập giảm béo. Tôi thầm nghĩ vậy, tay vẫn bóp vú và xoa xoa lưng em nó – Tập làm sao? Tập thử anh xem – Thôi iiiii…. Để tý đã. Tẹo ấy ấy xong rồi em tập, rồi đi ngủ luôn. Em nó nhìn tôi đầy ẩn ý, không quên nhấn nhá vào chữ ấy ấy ấy để nghe cho thật dâm – Dốt. Anh bảo. Khong ai vận động mạnh ngay trước lúc đi ngủ cả. Phản khoa học vờ cờ lờ. Em tập trước đi rồi tý ấy ấy sau. Vậy ngủ mới ngon – Thật đấy? Có đúng không thế? – Em hỏi tôi đầy nghi hoặc. – Ừ. Gì anh chả biết Em bảo vậy ok để em tập trước, anh đợi tầm 20 phút nhé. – Anh quay mặt đi để em thay đồ tập. – Lè lưỡi – Ừ. Nhắm mắt rồi đây. Bố tiên sư con dẩm. Trên người có 13 cái nốt ruồi. 2 cái ở bụng. 3 cái ở lưng. Đùi trái 4. Đùi phải 1. Mông đít 2 cái nữa. Đấy. Cái thân thể kia chỗ nào tôi chả ngắm nghía mân mê sờ nắn rồi mà còn bày đặt bắt anh quay mặt đi để thay đồ. Phụ nữ, phải nói là, dis mẹ, là cái giống khó hiểu nhất trần đời! – Xong zùi. Người đẹp mở mắt ra đi hihi Ngọc chống tay vào hông, xoay xoay người để tôi có thể ngắm nghía mọi góc cạnh. Trong bộ đồ bó sát của dân aerobics, đúng là trông em… béo thật! Đùi em to chứ không còn thon gọn như ngày nào. Mông thì nung núc những mỡ là mỡ, cái này lúc dogy tôi đã biết rồi. Bụng thì ngân ngấn chứ chẳng còn eo ót. Ôi mẹ kiếp. Vậy mà bấy lâu mình cứ xơi ngon lành như thể ăn một miếng pho mát vậy. Tèo à. Mày giỏi quá. Ngấy vậy mà nuốt vẫn trôi. Dẫu vậy vẫn làm bộ thé lên – Wow! Đẹp xuất sắc! – Anh đếm hộ em để em tập với Thế là tôi vùng dậy đứng ngay cạnh em, trong vai một thầy giáo tập thể dục, trần truồng, đứng hô khẩu lệnh cho cô học trò tập. Còn em, khuỵu gối, khom người, hai tay nắm chặt tay cầm con lăn, theo nhịp đếm, đẩy ra kéo vào thạt nhịp nhàng – Một! Hai! Ba! Bốn! Năm! Sáu! Bảy! Tám! Hai! Hai! Ba! Bốn! Năm! Sáu! Bảy!Tám!…. Nhìn động tác của em đến giờ tôi mới hiểu sao em nó tự nhận là béo như lợn. Tôi muốn gặp và gia nhập team của Huệ, Lan, bà Tám và thằng Thọ quá – Hội những người kỳ thị lợn! – À, đợi chút. Để anh lấy điện thoại quay lại cảnh em tập nhé. Để lát xem lại, so với clip họ hướng dẫn biết chỗ nào sai còn sửa. – Vâng anh. Em nó trả lời trong khi vẫn kéo ra kéo vào và tự nhẩm đếm. Đã có những giọt mồ hôi nhỏ tong tong xuống nền nhà, dù điều hòa đã bật 20 độ C – Chăm chỉ tập vầy thì mấy chốc mà thành con lợn gầy – Hí hí hí anh đừng trêu em nữa để em tập. Ghét thế nhờ – Rồi rồi. Tiếp nhé. Ba! Hai! Ba! Bốn!…. Đang quay rồi đấy Tôi nhìn dáng em nhấp nhổm trên màn hình điện thoại, thấy đáng yêu lạ. Camera này xem đã rõ rồi. Cái camera tôi đặt quay lén dưới ghế chắc còn soi rõ hơn nữa. Nó cách em có chưa đầy 1 mét. Tôi dự là thước phim ấy sẽ rất thú vị, có thể dùng làm tư liệu quay tay được. Nói sao nói, em trong bộ đồ này thực sự gợi cảm. Và tôi chợt nhận ra, thầy giáo David Tèo, tay cầm điện thoại quay phim, mắt dán vào cặp mông và ngực cô học trò, chym thì dựng lên thằng tắp! 12 giờ rung hồi chuông vang réo rắt 12 giờ em hẹn tôi mong mãi tới. 12 giờ trưa mừng tan ca nhớ nhớ 1 người thương 12 giờ xe đạp loanh quanh xuống phố. 12 giờ sẽ kịp thôi hay nhớ nữa 12 giờ tâm hồn tôi như đã ngỡ 1 tình yêu. Hết 20 phút tập. Em nó mồ hôi nhễ nhại, chạy ngay lại trước gương ngắm nghía mông, bụng, đùi. – Gầy đi tý nào chưa anh ei – Gầy rồi. Đẹp ra bao nhiêu – Yeah yeah yeah!! – vừa nắm tay vung lên như kiểu ăn mừng chiến thắng. Tôi nhìn mà tưởng như thấy lại khoảnh khắc Maria Sharapova vô địch Wimbledon năm 2014, đẹp đẽ, tươi trẻ, và bừng lên hy vọng. Đợi hết mồ hôi rồi, em vào tắm. Rất nhanh rồi chạy ra chui vào chăn, nơi tôi đã nằm sẵn, chym vẫn chưa chịu xìu xuống một giây nào. Và như thường lệ, em tóm lấy nó, vuốt vuốt, day day, xong rúc vào nách. – Anh lên trên đi. Em tập xong mỏi lắm rồi hihi Vậy là tôi lật người, bò lên nằm đè lên em. Tôi cũng thích tư thế truyền thống này, chủ động và đỡ đau lưng. Và có vẻ như bị kích thích suốt 20 phút vừa rồi, vào thực chiến chưa đầy 5 phút tôi đã out. Bắn vào rõ sâu. – Hihi hôm nay anh làm nhanh gọn thế – Méo biết. Bắt đền. Tôi bế em vào trong buồng tắm, bật vòi sen để nước xịt một cách vô hồn vào người. Mệt thật. Chả biết tại sao từ lúc bảo em béo như lợn, tôi thấy mình yếu đi trông thấy. Bế em mà thấy nặng vãi cả đái. Hết cả hơi. Đến lúc tắm xong em vòng tay qua cổ đòi bế lại vào phòng tôi đành phải cáo lỗi. Mệt quá em ạ hì hì Có vẻ cả hai đều mệt nên khi vào lại giường, chúng tôi ấp nhau lim dim ngủ mà chẳng nói với nhau một câu nào. Em vẫn rúc trong nách tôi, ngủ ngoan như một con mèo. À không, như một con lợn mới đúng. Tôi thì nằm yên thế chứ chẳng ngủ. Thật là chẳng thể thở nổi chứ chả nói đến ngủ, khi mà bụng thì bị gác bởi một cái đùi. Ngực thì bị đè một cánh tay. Tay thì bị gối bởi một cái đầu với mái tóc xoăn vàng hoe hoe. Xin thưa. Của một con lợn ạ! Nhưng tôi vẫn yên vị như thế, không một chút cử động nào, tim cũng chẳng dám đập khỏe. Vì biết đâu em sẽ giật mình tỉnh giấc. Đang như chìm vào giấc ngủ như thế bỗng em bật phắt dậy, như thể vừa trải qua một cơn ác mộng. – Anh. Anh! Mở Clip lên em xem nào. Tập sai thì chết. – lay lay tôi. Tôi hoảng hồn cứ tưởng chuyện gì. Ngỡ rằng nãy giờ trong vòng tay tôi, im lặng thế thì em đã có một giấc ngủ ngon, hóa ra đầu óc em chỉ nghĩ về giảm béo. Thua. Tôi mở lên cùng xem. Và em bắt đầu xuýt xoa, thân vãn. Nào là chết rồi, chân họ duỗi thẳng cơ, đít em vẫn gồ quá, tay họ vươn vuông góc thế kia mà. Chết rồi. Chết rồi…. Tôi nghe mà tưởng như em vừa xem một bộ phim kinh dị. Nhưng rồi cả hai vẫn phải cười phá lên vì sự ngô nghê trong từng động tác so với Clip mẫu trên Youtube. Bỗng… hết phim! Em đưa tay vuốt thêm cái nữa và hiển hiện ra trước mắt hai đứa mà hình thumb của cái clip quay hôm mở hàng sau Tết. Em bấm play lập tức. Đây là video duy nhất tôi quay bằng điện thoại, và như đã nói đấy, xem rất không tự nhiên vì hai diễn viên vừa xoạc vừa thỉnh thoảng ngó ra nhìn màn hình điện thoại như thể chào khán giả vậy. Xem xong em cười hihi bảo êu êu hóa ra xoạc nhau là như thế này à, buồn cười thế. – Anh. – Hớ? – Anh đói không? Đi ăn đi. Em đói huhu – 12h đêm rồi còn ai bán gì nữa mà ăn – Đầy. Ra đầu ngõ nhiều cái ăn lắm. Đi. Em nó dậy mặc quần áo xong xuôi rồi thấy tôi vẫn uể oải bèn cầm tay kéo dậy, đoạn lấy sịp và quần áo mặc vào cho tôi như kể người mẹ mặc quần áo cho đứa con 5 tuổi, chưa biết tự làm gì. Em khoác tay tôi dắt ra như đôi tình nhân vừa bắt đầu vào cuộc hẹn hò lãng mạn. Thang máy mở. Hai con đang đợi sẵn để bước vào. Một đứa thì là Trâm Anh tôi chưa bem bao giờ nhưng vẫn ngắm trên web gái gọi. Xinh phết. Một đứa thì chịu. Chưa thấy bao giờ. – Ê. Kinh nha. Người yêu đẹp trai nha. Ế ế hế hế – là con Trâm Anh nói. – Tập tành gì chưa bà chị. – Đứa còn lại bồi thêm. – Tập rồi. Đi ăn cái. Đói quá. – Ngọc vừa trả lời bọn kia, vừa ôm chặt tay tôi hơn và gục sát đầu vào, cười rõ tươi. Tôi trong hoàn cảnh ấy không biết nói gì bèn nhoẻn cười bảo chào hai em, và liếc một ánh mắt rất ẩn ý cho con Trâm Anh. Hình như nó cũng nhận thấy pha giao tiếp bằng mắt ấy, có vẻ cũng đáp lại bằng ánh mắt biết cười. Ra khỏi thang máy rồi mà tôi vẫn còn lâng lâng vì được khen đẹp trai một cách thẳng thừng giữa chốn đông người như thế. Đây quả là một điều ít gặp trong đời. Và như sực nhớ ra điều gì, tôi đứng sững lại. Ôi địt mẹ. Hai con vừa giờ cũng xách theo bộ đồ nghề tập như Ngọc. Ôi! Loạn! Loạn rồi! Loạn mẹ nó rồi! Cái nhà nghỉ XXX này biến thành chuồng lợn mẹ rồi. Mà con Trâm Anh, có béo chi cho cam. Mình dây cây cảnh khẳng khiu vãi cả đái ra. Tôi là Fan của mình dây. Có lẽ nên gặp nó một lần cho biết. ……. – Ngọc à. Ăn cho cô quả trứng lộn đi Thế là em nắm tay tôi ngồi xuống một gánh nhỏ góc đường. Cả quán chỉ là một cái gánh có nồi luộc trứng, một xoong canh và mấy cái ghế nhựa. – Cho cháu 5 quả. Anh này 2. Cháu 3. Tôi thấy cô tưng tửng như thể mới 20 tuổi, và hình như quen hết cả cái phố này, nhất là mấy bà bán hàng rong. Nhìn em rồi quay sang nhìn bà bán trứng, tôi đon đả hỏi – Cô bán khuya thế ạ? – Ừ. Về sớm quá thì cái Ngọc không có trứng ăn à. Hôm nay lại có cậu người yêu đi cùng à Ngọc. Mai lại dẫn cậu ấy ra ăn cho cô nhé. – cười đôn hậu. – Em chắc hay ăn trứng của cô lắm à? – Vâng. Cứ đêm đói em lại ra đây ăn. – cười – Trứng của cô ngon mà, cô nhề – quay sang nhìn bà bán trứng. Tôi gọi là ăn cho có vậy thôi chứ cũng không đói, công nhận là trứng và canh rau ngải cứu ăn kèm gừng ngâm giấm ngon thật. Khi quay sang nhìn em quất hết 3 quả từ lúc nào, tự dưng tôi thấy công sức em tập giảm béo, từ người em, bốc thành một làn khói, bay lên trời hóa thành một ngôi sao xa xôi. Tôi ngửa cổ nhìn. Chẳng có ngôi sao nào cả, chỉ có ánh đèn đường sáng lòa một góc trời. Hôm sau về, tôi up hai video đó lên web abcxyz và gửi cho em đường link qua Zalo, đặt tên là “Phim con lợn”. Em bảo tôi đồ đáng ghét và gửi cái emoticon là hình con lợn đang rặn ỉa. ————— – Anh ơi em bảo…. – Gì em? – Em sắp có việc phải về quê một thời gian. Tạm nghỉ làm. – Ôi! Sao thế? Việc gì thế? Gấp thế à? – Vâng. Chuyện gia đình thôi ạ. Mai em về luôn rồi. Anh có thể hứa với em một điều không? – Em nói gì. Anh sẽ cố … – Em biết điều này là ích kỷ và vô lý. Nhưng mà… – Em cứ nói đi – Em biết điều này là ích kỷ và vô lý. Nhưng mà, trong lúc em nghỉ làm, có thể là hơi lâu, anh bớt đi chơi có được không? Hoặc nếu có. Ở Nhà nghỉ XXX này, anh đừng đi đứa nào khác ngoài cái Huệ hoặc cái Lan. Được không anh? – Ơ… Thực lòng thì anh chẳng muốn em nghỉ chút nào. Chẳng ai thay thế em được cả. – Hứa đi anh. Nếu có đi thì chỉ trong hai đứa nó thôi. Được không ạ? – … – Anh hứa đi! Không là em sẽ không bao giờ chơi với anh nữa. – Ừ ừ. Anh hứa! Nhưng em có thể nói cho anh biết có chuyện gì không? – Để sau ạ. Mai em về quê rồi nói cho anh sau nhé. ….. Đầu óc tôi hơi có chút loạn. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Về chuyện gia đình là chuyện gì, lại nghỉ lâu thế, có lẽ nào là để sắp xếp một vụ cưới xin không? Khó hiểu quá. Tôi click lại vào link phim con lợn vừa gửi. Nó không còn hài hước và gợi dục nữa, mà như thể một thước phim vào quảng cáo bên dưới ủng hộ mình nha. Bạn đang đọc truyện voz hay trên web Botruyen.
Chap 3 Từ phụ hồ đến caveNgay từ hôm đầu có SĐT tôi đã dò ra facebook và zalo em. Em có cái nick thật lạ - Giọt Tình Cay Đắng. Tôi thầm nghĩ em nó đã trải qua một mối tình có kết cục bi thảm, và có thể đó chính là lý do em dấn thân vào cái nghiệp này. Cũng giống như hàng trăm cô gái khác, nhất là mấy đứa xinh xinh, bán hàng online, trên facebook và zalo em toàn hình phồng mang trợn má, mặt chó mặt mèo các kiểu. Tôi vốn dị ứng với cái kiểu đó nên cũng chẳng có hứng săm soi nhiều. Chỉ thấy trong hàng trăm tấm ảnh đăng lên, có 1 tấm trên cả facebook và zalo, chụp chung với hai đứa trẻ con, 1 đứa tầm 6-7 tuổi, 1 đứa tầm 13-14 tuổi, với caption “chàng trai của đời tôi”. Tôi không thể tin hai đứa là con của em được. Cùng lắm thì là thằng bé con, chứ sinh năm 92 đéo gì con 13-14 tuổi. Thế nên, hôm sau tôi có dạm bảo con em lớn tướng rồi nhỉ thì em ý đánh trống lảng ngay, ko đề cập đến gì nữa. Lần thứ 3 gặp mặt, lại cách lần trước đúng 1 tuần, mọi việc có vẻ đã theo một quy trình mà cả hai bên đều mặc định – chơi trần, không đeo bao! Tôi bảo từ giờ anh không đi ai khác ngoài em. Em bảo không cho ai đi trần ngoài anh. Cả hai tin tưởng nhau. Tôi đã làm đúng những gì tôi nói, còn phía em thì tôi không biết. Có thể em cũng gặp phải 1 gã khách dẻo mồm, dụ được em cho đi trần, và khi ấy, nhỡ có xảy ra chuyện gì, chắc tôi cắn lưỡi mà chết mất. Đó là một ngày mùa đông nhưng đã qua đợt gió mùa. Cuối tuần, những tia nắng dìu dịu lấp ló sau hàng cây… Tôi định chơi em ở tư thế đứng nhưng thân thể gầy gò của tôi bế em rồi nhấp nhấp mấy cái đã thấy mỏi vãi lều, nên đành ra ghế tantra. Em bảo xoạc nhau ở ghế thế này nam mỏi lưng lắm. Tôi thì cũng muốn đổi gió tý cho mát, và quan trọng hơn, ở trên ghế đó, hình ảnh chúng tôi sẽ được thu rõ nét hơn bởi 1 chiếc camera tôi đã lén đặt phía sau TV Công nhận là ở đó mỏi lưng thật. Thôi thì lại lên giường cho lành. Tôi vẫn thích nhất tư thế truyền thống – nam nằm trên, nữ nằm ngửa ở dưới. Ở tư thế này tôi có thể chủ động điều khiển nhịp độ, và khi phọt thì không bị rớt ra ngoài giọt nào. Phọt xong rồi tôi vẫn thích om thằng cu ở trong hang chứ ko thích rút ra vội. Lúc đó cô bé co bóp mạnh nhất, ngậm chặt lấy thằng nhỏ. Cảm giác ấm ấm, thinh thích. Rồi trận chiến cũng xong, tắm táp lau chùi sạch sẽ rồi lại lên giường ôm nhau ngủ. Tôi bảo ngày nào em cũng ở lại với anh đến hết chiều không sợ chủ nó chửi à. Em bĩu môi bảo. Ui xời thách bố nó cũng không dám chửi. Ngày em làm cho nó cả triệu bạc đều như vắt chanh, nó chả sợ em nghỉ quá đi ý chứ. Có lần nó đã đến tận nhà nghỉ XXX này để nói em, em đã định nghỉ hoặc đổi chủ khác rồi. May sao vợ nó lên nói ngọt em mới ở lại đấy chứ. Giờ nó không dám nói em một câu nào nữa. Với lại đi làm hay nghỉ cũng tùy em mà, chỉ cần báo trước nó để nó khỏi nhận khách thôi. Câu chuyện của em còn dài dài nữa, đại khái em là con hàng kiếm nhiều tiền nhất cho thằng má mì, em đông khách nhất, nên quyền lực đàm phán cũng khá cao, blab la…. Tôi nằm vuốt ve em và chợt để ý có cái sẹo trên cánh tay trái, chỗ gần vai. - Bị gạch rơi vào đấy anh - Em tôi choảng nhau với đứa nào bị nó phang gạch hay sao? – Tôi nói đùa - Trước em đi phụ hồ, tung gạch bị rơi vào tay - Phụ hồ??? - Vâng. Trước khi làm cái này, em làm phụ hồ đấy. Đừng đùa. – Em nó vừa nói vừa gồng tay lên để tôi thấy rõ con chuột. Ờ cũng to hơn hạt lạc tý. Tôi cười phá lên. Gặp em suốt 3 buổi chiều, đó mới là lần đầu tiên tôi nghĩ em nói dối. Tôi bắt đầu nghĩ về câu danh ngôn bất hủ “không nghe cave kể chuyện, không nghe con nghiện trình bày” và thầm nghĩ, rất nhiều chuyện khác mà em đã kể cho tôi trong 2 buổi chiều trước, trên những tin nhắn zalo,… liệu bao nhiêu phần trăm là thật??? Liệu em bảo chỉ cho mình tôi uống nhân trần có là thật??? Thôi xong rồi! T đẹp trai ơi! Mày dính mẹ bẫy của cave rồi. Trong một giây rất ngắn, tôi đã nghĩ về một vài thanh niên xóm tôi, dính vào tệ nạn mà trong khoảng 5 năm trở lại đã có khoảng chục thanh niên về với đất bởi HIV. Liệu tôi có là đứa tiếp theo không? Trời ạ! Thằng T đẹp trai học giỏi nhất xóm, học hành tử tế ra trường công ăn việc làm ổn định, cả xóm ai cũng ngưỡng mộ, mà giờ lại chết vì đá phò ư?? Đang mải nghĩ những chuyện miên man hết sức không liên quan thì em lấy điện thoại ra vuốt vuốt rồi chỉ tôi xem. Trong bức ảnh là một cô gái đội nón, quần khan gần như kín mặt. Nhưng nhìn dáng người và mái tóc kia thì tôi có thể đoán đó chính là em – con phò Hoàng Anh đang nằm trong vòng tay tôi, đúng hơn là nách tôi, thỉnh thoảng lại hít hít rồi khen thơm. - Nửa năm trước đấy. Lúc đấy em vẫn còn làm ở công trường. Khiếp eo ôi nắng kinh khủng, da đen xì lem luốc. Giờ làm toàn trong nhà nên mới đỡ đen đi đấy. Em cứ vừa kể vừa mải vuốt vuốt điện thoại liên tục show cho tôi những tấm hình ngoài công trường, nên không để ý thấy ánh mắt sửng sốt và vui mừng của tôi. Sửng sốt vì một cô phụ hồ quá đỗi xinh đẹp. Vui mừng vì những gì em nói đều là sự thật, và nhiều khả năng là tôi sẽ không bị lây nhiễm HIV từ em được. Và em bắt đầu kể…. Em theo chú đi làm công trường từ đầu năm ngoái. Làm được hơn năm rưỡi thì nghỉ. Ông chú là chủ thầu. Công trình ở đâu thì em đi đấy, khi thì Lạng Sơn, Sơn La, lúc thì Hải Phòng, Ninh Bình, Nghệ An,… Em vừa đảm nhiệm việc nấu nướng cho 15 người ăn, vừa phụ làm mấy việc ngoài công trường, tung gạch, sàng cát, trộn vữa, xách hồ,… Sáng dậy sớm nấu, mọi người ăn xong thì dọn dẹp, xong thì đi chợ, ra công trường, về nấu, dọn dẹp, ra công trường, về nấu, dọn dẹp,… Ngày nào cũng như ngày nào, 1 tay em phục vụ 15 người. Quả thật tôi quá bất ngờ về em. Không phủ nhận có chút ngưỡng mộ nữa. Cũng xuất thân từ con nhà nông, tôi thừa hiểu cái cảnh vất vả của dân thợ xây. Một cô gái xinh xắn như em, hẳn phải có rất nhiều lựa chọn khác để nhàn nhã hơn. Nhưng em đã chọn công việc vất vả ấy, và đã làm rất tốt, ai cũng quý đến mức lúc em thôi làm mọi người đều lưu luyến. Em nó thấy tôi im lặng một hồi lâu thì mới ngoảnh lên nhìn rồi bẹo bẹo mặt tôi bảo êu êu tin chưa anh, đừng có coi thường phụ nữ nhá. Tôi xoa xoa cánh tay em nơi có vết sẹo, kéo em vào gần hơn rồi hôn lên má. Em nó luồn tay xuống nắm lấy con chim tôi sóc sóc nhẹ nhẹ rồi hỏi một câu rất là ấy ấy - Làm cái nữa không anh?
Hà Nội, tháng 3 năm 2018 - 6h30 phút sáng. ... When i was young i listened to the radio, waiting for may favourite songs.... Lời bài hát Yesterday Once More vang lên, cũng chính là tiếng chuông báo thức. Tôi nhoài người bò dậy, vươn tay ra bàn, tắt cái phụt! - Anh sắp phải về rồi em ạ! Cô em ghì chặt cổ tôi hơn, kéo xuống, chúi đầu vào cổ tôi, rồi vào nách. Hít lấy hít để. Không hiểu nách tôi có mùi gì mà em nó thích ngửi đến vậy. Lần nào gặp nhau cũng ra sức hít hít. Xong còn bảo lần sau đến thì anh mang cho em một chai sữa tắm hay nước hoa giống anh. Em thích mùi này. Em nó dần luồn tay xuống phía dưới, tóm ngay được con chim của tôi. Ôi! Giờ tôi mới giật mình nhận ra, cả đêm qua mình đã ngủ với "người lạ" trong trạng thái không mảnh vải che thân, và em nó thì cũng vậy! Bằng những động tác quen thuộc, vuốt vuốt, xoa xoa, day day của em nó, thằng cu em tôi đã thức hẳn dậy. Nó vươn mình mạnh mẽ, cường tráng. Tôi khom người lại để thằng cu em thoát khỏi bàn tay của em nó. - Ơ kìa em. Anh sắp phải đi rồi. Với tối qua mình làm rồi hây. - Chả ai như anh! Đi đêm mà làm có 1 nháy Em nó nói với vẻ đầy dỗi hờn, xong cũng buông tay thật, quay ra phía kia, nằm khom người Ôi! Thật là vãi mứt! Đi đá phò mà cũng bị dỗi chỉ vì làm có 1 nháy nữa. Đời checker thật cực! Thế là tôi phải tiếp cận từ sau lưng em nó, hình thành tư thế úp thìa. Một tay sờ lên tóc em. Một tay nắn bưởi. Cậu nhỏ thì đang lần mò tìm đường gặp cô bé. Chơi trần. Không đeo bao. Vài chục lần gặp nhau. Chúng tôi chưa hề đeo 1 Ấn tượng lần đầuTôi gặp em lần đầu vào tầm đầu Tháng 12/2017. Đọc Review quá tốt trên một diễn đàn về gái gọi, tôi quyết định set lịch gặp. Đó là vào ngày 05/12, một ngày mưa phùn gió lạnh lạnh, chim cò cứ gọi là sun hết cmn vào. Thuê phòng, nhắn địa điểm, tắm một cái cho thơm tho, lên giường nằm cho ráo nước, bật kênh music lên nằm nghe, ... và đợi. 10p. 20p. 30 trôi qua. Vẫn chưa thấy gõ cửa. Tôi cảm thấy thật thấy vọng khi tin vào bọn seeding trên diễn đàn. Tự nhủ Ngu quá tôi ơi 45p sau. Có tin em nhắn lại, bảo anh đẹp trai đợi em tý nhé, em đang có việc chút, tẹo em đến em phục vụ anh chu đáo. Vãi cứt! Đến lúc này thì tôi đã thất vọng toàn tập. Đã mặc lại sẵn quần áo định bỏ về rồi. Hủy kèo luôn. Đéo check choác gì nữa. Và đúng khi tôi mở cửa ra về thì em cũng gõ cửa cạch cạch vào phòng. Bốn con mắt nhìn nhau sửng sốt. Thật khó tin là có sự trùng hợp đến như vậy. Tôi ko biết em nó đến. Em nó cũng chẳng biết tôi chuẩn bị về. Nhìn ánh mắt hiền dịu dàng đến khó tả ấy, lòng tôi trùng xuống. Kéo tay em vào, đóng cửa. Ừ thì check! Kỳ thực lúc đó, tôi đã quên mất mẹ lý trí và cái suy nghĩ cách đó 5 phút. Tại em quá xinh đẹp, quá hiền dịu. Tôi không lý giải được tại sao ngay lúc ấy, tôi có cảm giác em có gì đó giống giống người yêu cũ của tôi. Tóc dài đen mượt, mắt hiền hiền ướt át, môi hồng xinh xinh. Tôi kéo em vào giường, trách nhẹ, đậu xanh sao em bắt anh đợi lâu thế, cả tiếng lận, em có biết anh mong em đến từng nào không, ui cha xinh gái thế này bảo sao khó hẹn, bla bla đại khái hết sức nâng niu tình cảm. Tôi bắt đầu luồn tay vào ngực, bóp bóp xoa xoa; trong lúc đó em cũng luôn mồm giải thích xin lỗi, tay thì cởi từng cái áo to áo nhỏ, quần ngoài quần trong của em, xong đến của tôi. Chưa đầy 2 phút, 2 thân thể trần truồng như nhộng quằn quại nhau trên giường, dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo của khách sạn XXX. Giữa mùa đông thế này, nằm ôm nhau công nhận là ấm... Thật ra cái quy trình kia đi đá phò ông nào chả thế. Xong đến cả đoạn xoạc nữa, tôi cũng chẳng định kể nhiều. Cũng chỉ từ tư thế truyền thống, sang doggy, úp thìa, cưỡi ngựa, rồi out mà thôi. Nhưng đặc biệt, ngay lần đầu tiên gặp nhau đó, tôi đã chơi nhân trần. Cảm xúc lên cao quá khiến tôi quên mẹ mất việc đeo bao. Còn phía em, tôi cũng không hiểu tại sao em lại quên nữa. Việc này lẽ ra phải thành phản xạ với một người làm nghề cave. Thế đéo nào em lại quên Chả là lúc quần quại nhau trên giường, chắc tại ấm quá, cậu nhỏ của tôi gọi là cậu nhỏ thôi chứ thực ra nó to vãi chưởng luôn ý nó tiếp cận cô bé của em gọi là cô bé là đúng vì nó rất khít từ lúc nào chẳng biết. Rồi nó chui tọt mẹ vào hang. Đến lúc cả hai nhận ra là quên đeo bao thì phê quá sức rồi. Em nó vừa rên vừa bào - Ư ư ư ư... rút ra đeo bao đi anh... ư ư...đi anh ứ ư á a a á á á á a.... Tôi thì không cưỡng được. Làm checker cũng có thâm niên rồi. Chưa khi nào tôi phê tận óc như vậy. Đánh liều hưởng thụ phát 3 3 Em nó vừa rên vừa dặn đi dặn lại xuất ra ngoài anh nhé, không được xuất trong đâu. Và khi tôi phọt vào thật sâu thật sâu trong em, đến khi không còn giọt nào trong chim nữa, tôi vẫn giữ chim trong lol em, những giọt tinh trùng bắt đầu tràn qua kẽ bướm, rớt xuống dưới cái khăn lót sẵn trên ga giường, em cứ hậm hực mắng tôi bảo anh liều thế, đã chơi trần rồi, dặn là xuất ra ngoài rồi, còn cố tình,... bla bla.... Tôi đại khái xong việc rồi cũng thấy mình ngu quá, nhưng kệ. Vừa phê vừa ôm em đang còn ấm nóng hôi hổi, tôi chẳng nghĩ ngỡi gì nhiều. Tôi bế xốc em lên cùng vào bồn tắm. Những tia nước rỉ xuống bầu ngực em, xuống eo rồi xuống bướm. Những sợi lông bướm ép thành nếp nhìn kích thích vồn. Tôi lại ôm em, chặt dần chặt dần. Tôi không lý giải được tại sao cảm giác và hành động của tôi khi ấy, nó giống như với người yêu cũ của tôi vậy. Lau khô người, mặc quần trong áo trong. cả hai lại lên giường nằm ôm nhau. Em rúc vào nách tôi, nằm ngoan như một con mèo. - Chết đấy. Cứ đi chơi không đeo bao vầy bệnh tật thì sao. Lần sau em không cho nữa đâu đấy! Tôi cũng ờ ờ cạc cạc vậy chứ cũng chả biết nói gì. Nói ra sợ lại nói ngu. Cũng chả biết tôi có gặp lại em không. Sự nghiệp đi check, tôi chưa gặp em nào đến 2 lần cả, kể cả service có khủng đến cỡ nào. Dù gì thì lol lạ vẫn bằng tạ lol quen mà. Tôi cứ vận dụng đúng như lời các cụ ta đã dạy thôi. - Nãy anh làm em sướng quá. Đi chơi nhiều khách họ thô thiển bệnh hoạn lắm. Anh nhẹ nhàng thế em thấy rất thích hihi Tôi chả biết có phải không, check phò lần nào tôi chả nhẹ nhàng thế. Chỉ khác cái là có đeo bao thôi. Có lẽ chính việc không đeo bao đã khiến cả hai có cảm giác phê như thế. Đây là làm tình thật sự! - Nách anh có mùi gì ý. Cứ thơm thơm Nói xong em hít lấy hít để khiến tôi nhột quá, khép nách lại, đẩy em ra, nhưng em đã ghì tay tôi lại, rúc vào ngửi tiếp. Đm bệnh hoạn vcđ! Như lẽ thường, sau khi xoạc xong, trả tiền là cave sẽ xin phép đi luôn. Tôi không hiểu tại sao em này lại mặt dầy đến thế. Nó cứ nằm ôm tôi. Tôi đã ái ngại, định bảo anh em mình chia tay đi, hôm khác gặp sau, nhưng thấy em nằm trong vòng tay tôi ngủ ngon lành, tôi thật không nỡ. Tặc lưỡi, ờ thì đằng nào giờ ra ngoài cũng lạnh, nằm thêm tẹo nữa vậy. Cái tẹo nữa của tôi nó hết luôn cả 1 buổi chiều! Tôi để ý thấy em cũng có điện thoại tinh tinh suốt nhưng nó không đọc tin nhắn cũng chẳng nghe hay mở lên xem. Cứ nằm ôm tôi ngủ, bảo ôm anh vầy thích thật đấy. Tôi khẽ cười nhẹ nhẹ, tự thấy mình đẹp trai và tràn đầy nam tính, ít ra là về mặt sinh lý! Em bảo, số mà anh nhắn là số má mì giữ. Anh nhắn hẹn lịch với má mì rồi má mì mới nhắn lại cho em. À! Hóa ra là thế! Vậy mà trước nay tôi cứ tưởng mình nhắn tin là trựcc tiếp với phò, nhiều khi còn đong đưa rõ tình cảm nữa chứ. Hóa ra đằng sau đấy lại có khi là thằng đàn ông mà người ta vẫn gọi là bố mì hay bánh mì gì đó. - Vậy em cho anh SĐT của em đi. Nếu không gọi được số kia anh gọi trực tiếp cho em luôn. Vậy là chúng tôi trao đổi số điện thoại. Em có lẽ thuộc loại hàng VIP sao ấy, lúc xoạc tôi xong, em nhắn cho bánh mì bảo đau bụng không làm nữa. Thế là em nó ở với tôi cả chiều. Em tên Ngọc, quê Yên Bái, bảo tôi sinh năm 92 tôi cũng biết thế. Nghệ danh là Hoàng Ánh. Đi làm được 2 tháng. Giá 250k 1 shot tàu nhanh. Tôi thật sự sốc! Nhìn em cũng không còn trẻ, nhưng rất xinh, phục vụ thì ok thế này. Tôi cứ ngỡ vừa xoạc phò 1 triệu. Nếu hôm đó phải bỏ ra 1 triệu, tôi cũng hài lòng. Ok, Hoàng Ánh! Một con phò hứa hẹn nhiều điều đặc biệt.
Chọn chế độ đọc Sáng - Tối Tác giả David Tèo Nguồn vozForums Tình trạng Hoàn Thành Chúc các bạn có những phút giây thư giãn trên Đọc Truyện Voz! Hoàn Thành - Nghe cave kể chuyện - 38 chap BÌNH LUẬN VỀ TRUYỆN Các bạn like Page để ủng hộ nhé! MỚI UPDATE$type=list-tab$date=0$au=0$c=5$src=recent-posts$com=0 AnhChàngBéCon BạnLoằn BạnThânYêu BiênGiớiNgàyThángNăm BíMậtKinhHoàngTrongQuánNet CáChépMùaDịch CasinoKýSự CănNhàKho ChạyÁn ChịQuảnLýDễThương ChuyệnBựaThờiĐiHọc ChuyệnCủaBun ChuyệnLinhTinhTạiHạ ChuyệnLoạnXịNgậu ChuyệnTìnhTênTàiXếCứngĐầuVàCôGiáoBướngBỉnh ChuyệnVềNữSaleBĐS CóLẽAnhQuáNgốc ConChủTịch ConĐườngMangTênEm CóNênYêuCôBạnThânĐểBảoVệCôẤy ConGáiSếpTổngVàOsinCấpCao CôBéHàNội CôGiáoChủNhiệmCủaTôi CưaChịHàngXóm DầuKhí DòngĐờiNổiTrôi DuyênTrời ĐãNhớMộtCuộcĐời ĐơnPhương ĐứngDậyTừVấpNgã ĐừngĐùaVớiGáiHư ĐừngĐùaVớiTeen ĐừngLàCảThếGiớiCủaNhau EmHàngXómĐốiDiệnNhàTôi EmSinhRaLàĐểHạnhPhúc GáiĐếnỞCùngNhà GấuEmCóVõ GấuEmLàHotGirl GópTiềnChơiCave HaiChịEmTinder HậuHóaĐơn HậuHóaĐơnPhiênBảnThực HóaĐơn IUsedToBeASugarBaby KhépLạiQuáKhứ KhôngPhảiTruyệnKinhDị KýSựChuyểnMộ KýỨcMộtThờiNgangDọc KýỨcVuiKhổ LàmNghệThuậtPhảiCóĐamMê LàmViệcTrongQuánMassage LàngQuêThànhPhốTôiVàEm LờiTrầnTìnhCủaMộtẢĐiếm LỡTaySờGấu LỡYêuNgườiTình MưaHayNướcMắt MyMemory NayCãiNhauVớiVợVuiQuáMấyBácẠ Nga NgàyHômQuaĐãTừng NgheCaveKểChuyện NgườiConGáiÁoTrắngTrênQuánBar NhậtKýBuồnChuyệnTù2013 NhữngBóngMaTrênĐườngHoàngHoaThám NhữngChuyệnBựaThờiSinhViên NiềmHạnhPhúcCủaMộtThằngNghèo NữTiếpViên OanGiaNgõHẹp ÔiCáiCuộcĐờiCủaTôi ỞTrọVùngCao PhảiLòngAnh QueEmĐấtĐộc QuêNgoại RanhGiới Sau5NămGấuĐãDốiEm2Lần SayNắngCôEmTánCôChị TạiHạ TánCôGiáo TánGái10kSub TánGáiCùngCơQuan TánGáiTâyTrênMeowchat ThếGiớiCủaCậuCóMàuGì ThờiSinhViên TiềnHóaĐơn TiềnNhiềuThìCóNênMuaNôLệVềChơi TìnhYêuHọcTrò TôiĐangChănRauLàVợCũ TôiĐiTánGái TôiLàGáiDịchVụ TộiLỗi TruyệnKỳBíỞBerlin VẽEmBằngMàuNỗiNhớ VozNgoạiTruyện VôTìnhHônGáiEmPhảiLàmSao XinLỗiAnhYêuEm YêuCaveCaoCấp YêuGáiDịchVụVàCáiKết YêuThầmChịHọ YêuThầmEmVợ YêuThầmVợBạn 100 ngày cố yêu 7 ngày làm gia sư Anh có thể tặng em một nụ hôn không Anh ơi em không phải là rau Bạn gái cũ làm thư ký Bạn gái tôi là lớp trưởng Bản lĩnh ếch cụ Bắt gặp gấu ôm eo thằng khác Bị con bạn thân nhìn thấy chết em rồi Bị đâm khi đi chơi cùng Gấu Bị ép đi xem mặt gái Bị gái ở bể bơi vô ảnh cước vào bụng Boys Già Bố vợ tôi Bỗng dưng anh yêu em thiên thần bé nhỏ Cách chinh phục gái hơn tuổi Cai sữa Cảm nắng chị cùng dãy trọ Cảm ơn em con cave đã thay đổi cuộc đời anh Cát tặc Câu chuyện về 1 checker Chàng lớp trưởng và cô nàng đanh đá Chàng trai năm ấy tôi từng theo đuổi Chăn rau Chăn rau ai dè yêu thật Chị ơi anh yêu em Chuyện của một thằng bị bệnh tim Chuyện của tôi Chuyện em xả hơi Chuyện FA kinh niên và có vợ như nào Chuyện Q4 Chuyện tình buồn của tôi Chuyện tình của anh nhân viên văn phòng và con gái cảnh sát Chuyện tình của mình với gấu người Đài Loan Chuyện tình của tôi nàng và con chó Chuyện tình với em hàng xóm Chuyện tình zồng Chuyện tù Chuyện về người phụ nữ Chuyện xưa và nay Có gấu là người Hàn Con bạn thân Con đường mang tên em Con Thầy - Vợ Bạn - Gái Cơ Quan Cô bạn gái người Mỹ của tôi Cô gái của sếp Cô gái thích coffee đen Cô giáo Em sẽ mãi ở trong trái tim anh Cô giáo và học sinh Cô trợ lý và nàng gia sư Cơn mưa ngang qua Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa thủng đũng Cuộc đời một giấc mơ Cuộc đời tôi và những mối tình đi qua Cuối cùng mình cũng lấy được vợ Cưới em gái tiếp viên quán cà phê Cười lên cô bé của tôi Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn Cứu net một em sinh viên hot girl Danh Sách Truyện dauphongver01 Dì ơi có phải là tình yêu Dì tôi là một teen girl doithayxx Drop Du học Liên Xô Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt Đã nói lời tạm biệt Đang viết Định mệnh của tình yêu Đôi mắt người xưa Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó Em đã là thiên thần Em đã lỡ một tình yêu Em đã nuôi con của người em yêu như thế nào Em hàng xóm đối diện nhà tôi Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà Em hàng xóm xa lạ Em KTV Massage Em là cô bé của anh Em nhân viên của mama Em sinh ra là để hạnh phúc Gái net Gái trọ cạnh phòng Game Online Chuyện tình 5 năm trước Gấu đã tán em như thế nào Gấu hơn mình 6 tuổi Gấu kute và cực kỳ bá đạo Gấu mình ngủ với 1 gã đã có vợ Gấu mới cao tay trả thù gấu cũ Gấu phản bội sau 7 năm yêu nhau mặn nồng ghost Gia đình hắt hủi say nắng cô nàng lớp 12 Giá như dừng yêu Giảng Viên lái xe bất đắc dĩ Gio_Vo_Tinh2710 Giới hạn tình bạn hay vượt rào Hành trình cưa đổ MC Hành trình tìm lại Happy Ending Hãy hiểu anh người anh yêu Hẹn ước Bồ Công Anh Hoàn thành Học sinh Hối hận vì lấy vợ sớm Hồi ức của một linh hồn Khi vozer đưa gái đi chơi Khiêu vũ giữa bầy gõ Khiêu vũ giữa bầy les khovigaitheo Không lẽ nói cho cả thế giới rằng mình đang yêu Không phải truyện kinh dị Kỷ niệm ngu nhất trong cuộc đời Ký ức xưa Là duyên hay là nợ là chăn hay bị chăn Làm thằng đàn ông tốt không phải lúc nào cũng hay Làm việc cùng EX Lắng nghe nước mắt My memoirs Lần đầu hút cần Lỡ ngủ với chị Lời trần tình của một ả điếm Minh Hoàng và Hoàng Vi Mối tình đầu Một đêm trăng lạnh trai lông bông cảm nắng gái lạnh lùng mrxau Mùa gấu chó Này điếm em yêu chị Này em làm cô dâu của anh nhé Nên là chúng mình lấy nhau đi Ngày không Phây Ngẫm Nghề bồi bàn Nghề Vệ Sĩ Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện Ngỡ quên và ngàn ngày nhớ Người con gái nghiền chữ nạ Người yêu cũ của gấu dọa giết em Người yêu tôi là gái hạng sang Nhà nàng ở cạnh nhà tôi Nhập viện xa nhà Gái thành phố thương Nhật ký anh yêu em Nhật ký chăn rau Nhật ký gã tồi và cô cave bé nhỏ Nhật ký Hoàng Vy Nhật ký làm bố Nhật ký những ngày đầu làm vợ Nhật ký những ngày mưa Nhỏ bạn thân bị less Những đứa em gái và bà xã hiện tại Nó lại nhớ anh như một thói quen khó bỏ Nocturne 1 kí ức đẹp Nợ duyên nợ tình Nửa đêm gấu cầm dao Ở chung với gái Phải lòng anh Phụ nữ không hề khó hiểu Ra mắt gia đình ex Sad Ending Sau 10 năm gặp lại em đã có gấu là bạn thời lớp 1 Say nắng gia sư của em trai Săn nã Sống chung với gái Tạ Trùng Linh hồi ký Tác giả Tại Hạ Tán cô giáo Tán gái bên Hàn Tán gái dễ ợt Tán gái hơn tuổi và những bài học Tán gái khó thế sao Tán gái ở nhà Tán gái Tây Tâm sự Tâm sự của chàng trai 18 tuổi sắp làm bố Tâm sự của một thằng con trai tỉnh lẻ say nắng gái thành phố Tâm sự hồi ký về trại Sa La Điên The day you went away The Khải Huyền Thời trẻ trâu và chuyện tình tù Tín dụng đen Tình đầu sau 1 đêm trắng và phát hiện ra sự phũ phàng Tình yêu và tình dục Tôi đã tiêu 10k như thế nào Tôi Em 2 thế giới Tớ có thể yêu cậu cũng có thể quên cậu ngay lập tức Trả thù gấu chó Trai ngoan dính phải gái hư Trót yêu Trớ trêu Truyện 18 Truyện cười Truyện cười Vôva Truyện ma Truyện ngắn Truyện tâm linh Bố em Từ gặp ma đến gặp gấu Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan Vì cuộc đời là những luống rau Vị tình đầu Videos Vo_Tonq_Danh_Meo Vợ chồng hàng xóm Vợ ơi anh biết lỗi rồi Vợ xăm hình hổ báo nhưng rất chung tình Vợ yêu Vợ yêu ơi anh yêu em nhiều lắm Xin lỗi em bởi vì anh nghèo Yêu bé Dừa Yêu chị cùng công ty Yêu cô bạn học cùng cấp 1 Yêu em là hạnh phúc đời anh Yêu em nhanh thế Yêu em quá nhanh và nguy hiểm Yêu gái dịch vụ và cái kết Yêu gái matxa và kết cục Yêu người cùng tên Yêu người IQ cao Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái Yêu thầm em gái bạn thân NGẪU NHIÊN$type=list-tab$date=0$au=0$c=5$src=random-posts$com=0 Danh Sách Truyện /fa-fire/ TRUYỆN ĐỌC NHIỀU$type=one$sp=2000$rdm=0$show=item
Chapter 29 Ở trọ trần gian Chán cảnh ở mãi trong nhà chứa, Thương tìm thuê một phòng trọ nhỏ không gần không xa chỗ làm việc. Đùng 1 cái, cô báo tôi Em chuyển ra thuê trọ bên ngoài rồi anh ạ, không chui rúc trong nhà nghỉ nữa đâu. Đệch mợ. Có cay không cơ chứ! Lẽ ra cô phải bảo tôi ngay từ khi có ý định chuyển chỗ mới phải. Để tôi có thể lon ton tìm trên mạng hoặc đi loanh quanh đâu đó tìm nhà trọ cho cô. Ít ra như vậy thì tôi thấy mới phát huy hết vai trò là một anh trai mưa. Lúc đó là tự tôi nghĩ vậy. Chủ yếu là, tôi muốn tìm cho cô một chỗ ở tốt, không quá nhốn nhác xô bồ, và tránh xa khu tệ nạn càng tốt. Nhưng khi tôi biết thì đã quá muộn rồi. Cô bảo đã tìm được nhà ở khu Xuân La phía gần cổng làng Xuân Đỉnh, chuyển đến đang dọn dẹp rồi. – Có cần anh sang góp một tay bưng bê cho cái gì không? – Thôi ạ. Cũng có đồ đạc gì đâu mà. Toàn quần áo thôi, em đang sắp gọn lại treo vào tủ. Thương chụp ảnh gửi tôi một đống la liệt là quần áo vứt tung tóe trên giường, áo dài áo ngắn, quần short quần lửng, xi líp cooc sê lẫn lộn vào nhau. Đậu má! Đéo đâu lắm quần áo thế không biết. Mặc đời nào cho hết. Cũng đéo hiểu là trước giờ em ở trong nhà chứa cùng bao nhiêu đứa khác, thì cái đống đồ này cất vào chỗ nào. – Em còn chưa có đồ đạc gì để nấu nướng cơ. Chuyển ra ngoài ở chủ yếu để tự nấu cơm ăn. Lâu lắm rồi chẳng có bữa cơm nào tự nấu ăn cả. Anh rảnh không thì tìm mua giúp em một cái tủ lạnh với. Loại nhỏ thôi, và mua đồ thanh lý ấy. Em cạn tiền rồi huhu – Ờ ờ để anh xem. Cái tủ 90 lít mua cũ lại chắc chỉ triệu rưỡi chứ mấy. Mình em thì dùng loại đấy thôi là vừa rồi – Vâng. Tôi lướt ngay chợ tốt và mấy group trên facebook sinh viên chuyên thanh lý đồ đạc xem có tìm được cho cô cái nào ngon bổ rẻ không; lựa tới lựa lui chẳng được cái nào ra hồn, vì tôi thì muốn chỗ bán nó gần gần một chút, vì cô bảo, anh chọn rồi tiện thể ship luôn cho em nhé. Ờ, tôi cũng thích sỹ diện tý, tự chở rồi khuôn vác và lắp đặt để em nó chỉ việc dùng thôi, ra vẻ đàn ông tẹo. Cũng chính vì vậy mà chả tìm được cái nào như ý muốn. Gần trưa, cô nhắn lại bảo anh ơi em tìm mua được rồi, anh không phải tìm nữa kẻo mất công nhé. Tôi hơi ngại ngại bảo ủa, sao em tìm được ở đâu nhanh thế, rồi cười trừ, vậy thì tốt quá rồi, anh muốn giúp em mà thấy chẳng được cái việc gì cả. – Thiếu gì cách để giúp nào. Tình hình là bây giờ em không có cơm ăn anh Tèo ạ – Anh ship sang cho nhé – Uê, được vậy thì còn gì bằng. Em vật lộn với đống đồ này mệt bở hơi tai chẳng vác nổi xác đi ăn nữa. – Nửa tiếng nữa anh mang qua cho. Em thích ăn gì? – Miễn là cơm nấu ạ – Đơn giản như đan rổ. Đợi chút anh qua liền. Nhắn anh địa chỉ đi. – Đây đây. Số nhà abc, ngách def, ngõ mnp, phố Xuân La Thương nhắn tôi địa chỉ rồi kèm theo là một trái tim phập phồng trên khung chat Zalo, không quên dặn, không phiền thì anh mang cho em 2 suất nhé, có bạn em nữa. Tôi lên Lozi tìm xem có chỗ nào ngon ngon chút thì mua, nhưng mấy chỗ ngon ngon thì toàn xa tít mùa tắp trên phố cổ, đi cũng hết hơi, mà gọi ship thì mất hết ý nghĩa, tôi phải tự tay mang sang cho cô chứ. Loanh quanh khu Duy Tân thấy cũng lắm tiệm cơm văn phòng, nhà hàng,… bèn chọn đại một quán chuyên cơm gà, mua hai suất giống nhau rồi phi một mạch lên Xuân La. Rồi thêm hai cốc trà sữa nữa. Nhất định lát cô sẽ khen tôi, ôi anh Tèo chu đáo quá, người đâu mà dễ thương, bla bla…. Kiểu kiểu vậy hihi Mẹ. Cái chỗ này khó tìm thật. Vòng vèo các kiểu mãi mới đến được địa chỉ cô gửi. Hóa ra nó vẫn còn là ở đầu ngõ chứ chưa phải nhà hẳn. Cô bảo anh đợi em tý em ra lấy. Đợi một lúc mới thấy cô lò dò đi ra, khoác áo chống nắng kín mít. Mẹ, có 1 đoạn mà làm như kiểu ghê lắm không bằng, chả bù cho tôi, giữa trưa hè nắng chang chang mà đầu trần áo cộc lóc cóc trên đường, đi gần chục cây số để ship 2 suất cơm. – Sao mà uể oải thế? – Em mệt anh ạ. Mà hình như sắp đến tháng sao ấy hihi – Thương cười tủm tỉm bẽn lẽn sau cái mũ áo chống nắng to đùng, che kín mặt. Tôi vén vén nó ra để nhìn em rõ hơn, thấy lấm tấm mồ hôi trên mặt mà thương, dù rằng chính tôi lúc ấy cũng nhễ nhại. – Thôi vào ăn đi kẻo nắng… – Vâng. Anh cũng về đi khỏi nắng. Lúc nào nhà cửa gọn gàng rồi em mời anh sang chơi sau nhé Tôi ngó nghiêng xung quanh rồi kéo cô lại thơm cho 1 phát vào má rồi tất tưởi phi về. Giữa trưa hè tháng Năm cũng chẳng khiến tôi thấy nóng lắm, trong lòng lại còn mát rười rượi như thể vừa làm được việc gì đó thật vĩ đại. Nụ cười tủm tỉm của tôi chỉ tắt ngúm khi về nhà mở zalo lên tôi chẳng thấy một tin nhắn cảm ơn nào, một icon trái tim nào, hay ít ra cũng là một cái feedback cơm ngon cơm dở thế nào chứ. Thậm chí còn chẳng thấy cô Online. Đệch mẹ. Đồ vô tâm! 12h trưa tôi mới bắt đầu đi vo gạo nấu cơm. Tôi vẫn thường hay tự nấu cơm ăn khi ở nhà, dù chỉ có một mình. Mẹ kiếp, lo cho người ta ăn uống ngon lành cành đào, còn mình thì vất vưởng như thằng điên. 12h rồi còn nấu nướng ăn uống chó gì nữa. Cắm cơm rồi hấp vào hai quả trứng ăn tạm, đánh ngoắng ngoắng cũng xong được đôi lưng. Hờn cả thế giới… Ngủ trưa tễ mắt thức dậy, tôi mới thấy Thương trả lời tin nhắn của tôi, bảo cơm ngon quá, anh về cái là em oánh chén ngon lành rồi, tại nhà em chưa có mạng nên giờ mới bắt ké được tý wifi để trả lời anh, ấy chết, em quên chưa trả tiền anh, hết bao nhiêu mai em trả nhé. – Thôi. Tiền nong gì… – Tôi gạt phắt đi khi chợt nhớ ra là mới hôm kia thôi, tôi cũng đi xoạc cô mà quên trả tiền. Thật ra là mặc định thế rồi, cũng chẳng thấy cô đòi Từ hôm về nhà mới Thương ít nói chuyện với tôi hẳn. Tôi hỏi thì cô bảo nhà em không có mạng. Đậu xanh. Bảo thế rồi tôi còn bắt bẻ gì nữa, căn bản là tôi cũng chỉ toàn hỏi chuyện linh tinh chứ chẳng có gì quan trọng, trả lời thì tốt mà không trả lời thì cũng chẳng chết ai cả. Dẫu vậy tôi vẫn hơi khó chịu, ngay cả khi gọi điện cô cũng có lúc bắt máy có lúc không. Đừng bảo là ở đấy cũng không có sóng điện thoại nốt nhé. Tối Thứ 6, sau hai ba hôm chẳng nói với nhau câu nào, bỗng Thương chủ động nhắn tin bảo, anh à, mai em nghỉ làm sớm, hay anh sang nấu đãi em bữa cơm đi, nghe bảo anh Tèo nấu ăn khéo lắm mà… Và tôi thì như mở cờ trong bụng… Suốt cả ngày thứ 7, tôi hầu như vứt lại tất cả mọi thứ; kể cả coin chứng lên xuống ra sao cũng gạt phắt sang một bên, chỉ để làm một việc duy nhất google tìm kiếm cách chế biến các món ăn! Dở hơi vậy. Tôi còn cẩn thận tới mức buổi trưa nấu thử để ăn trước xem có ổn không, để chiều cứ thế mà triển khai. Cuối cùng cũng lên được thực đơn bữa tối cho 2 người thịt bò xào ngô bao tử, tôm nõn rang hành, canh rau cải, hoa quả tráng miệng. Nghe chừng có vẻ… ngon! Như lịch hẹn, 4h chiều, tôi qua đầu ngõ nhà nghĩ XXX đợi Thương. Dù đã cố tỏ ra bình thường nhất có thể nhưng không hiểu sao vẫn cứ đẹp trai ứ chịu được. Tóc thì vuốt vuốt, đeo kính đen nhìn manly vãi đái. Có lẽ trong lúc bấn loạn tôi đã nhầm chở Thương đi nhà hàng, thay vì đúng ra là đi chợ, trừ mỗi cái đi tông Lào! Tổng thể nhìn lại thì như thằng nhà quê học làm dáng, cơ mà kệ. Tôi cũng chẳng để ý nhiều. Tôi đang vui, và thật kinh ngạc là ngoài kia, người ta vẫn đang chen nhau đi lại, xe cộ đan vào nhau như mắc cửi, cuộc sống vẫn xô bồ thường ngày như thể chẳng có gì xảy ra. Cuộc đời thật nhàm chán. Có mỗi tôi là thú vị. Tôi không hề lưu tâm đến sự ồn ào và bụi bặm cùng nóng nực cuối buổi chiều mùa hè, mà thấy xung quanh chỗ nào cũng nên thơ; kể cả việc một cậu thanh niên cố vượt những giây đèn xanh cuối cùng nở nụ cười mãn nguyện khi băng qua ngã tư thành công dù một nửa đường đi là dưới màu đèn đỏ, và mấy người đi từ làn đường vuông góc buông những lời thân thương – Địt mẹ mày đi kiểu lồn gì thế! Bỗng Thương vỗ đét một cái vào vai tôi cười hihi bảo anh đợi em lâu chưa rồi ngồi tót lên xe. Cặp mắt cô hấp háy nhìn tôi đáng yêu, và tôi thấy cô thật xinh đẹp dù lúc ấy cô đeo khẩu trang kín mặt. Tôi cũng chẳng biết nữa, cứ là Thương, lại đang vòng tay ôm tôi nữa, là auto xinh chẳng cần nói nhiều. Tôi thấy thoang thoảng trong gió một mùi thơm quen thuộc mùi ngành! – Cho cháu 3 lạng tôm. Bắt con nào còn sống ấy nhé! – Cho cháu hai lạng bò, thái mỏng ra – Cho cháu rau này, rau kia, 2 cân thanh long… Tôi tự tay lựa những thứ rau củ quả thịt cá ngon lành nhất để lát nữa sẽ đóng vai đầu bếp. Thương lững thững đi sau hơi ngượng ngùng. Nhà Thương thuê trọ cũng không đến nỗi xấu lắm, ít ra là chẳng giống kiểu của bọn sinh viên. Cũng đúng thôi, cô có thể làm ra tiền mấy chục triệu một tháng, tội gì phải chui rúc trong những căn phòng trọ chật chội, nhếch nhác, lúc nhúc ruồi muỗi hay cả đêm rúc rích vì chuột? Đó là một căn phòng trên tầng cao dạng như trong chung cư mini, có ban công đón ánh sáng bình minh, tối có thể ra và ngắm thấy một góc cầu Nhật Tân rực rỡ ánh đèn. Thương bảo sẽ mua một chậu hoa và treo lên đó. Cái này tôi ưng. Tôi vốn dĩ thích cây cỏ và nuôi pet trong nhà. Bản thân cũng đang chăm mấy giò lan và một bể thủy linh tạp nham các loại cá, còn đang tính nuôi cả chó. Mặt trời dần lặn, vài tia nắng nhỏ len lỏi qua đám mây mỏng rọi vào bạn công nơi chúng tôi đứng. Nắng nhạt nhạt man mác buồn. Tôi nằm tay Thương nhìn về phía xa xa, bỗng hỏi một câu hết sức ngớ ngẩn – Thương này! Em có thích ăn rau dền không? – Không ạ. Tham gia Voz đến 7 năm trời tôi còn chẳng hiểu hết được ý nghĩa thâm thúy của nó, Thương tuổi gì mà đòi hiểu, cô chắc trả lời cũng chỉ như bản năng. Khi tay trong tay và gục vào vai trai đẹp, chắc rất khó cô gái nào có thể tỉnh táo để mà trả lời những câu hỏi có độ IQ cao đến như vậy. Các cô hầu như sẽ trả lời “không ạ” khi được hỏi “em có yêu anh không”, “không ạ” khi được hỏi “Mình xoạc nhau được không?”… Kể ra mình cũng khôn, chọn toàn món làm nhanh. Tôm luộc qua, bóc vỏ, tra mắm muối gia vị rồi chiên lên. Xong. Bò xào với gừng tỏi giã băm nhuyễn, rồi đảo rau vào. Nêm gia vị. Xong. Ninh thịt nhỏ lửa. Cho rau cải thái nhỏ vào. Nêm gia vị. Xong. Có mỗi công đoạn thả rau vào là tôi nhờ Thương trông bếp, mình thì đi rửa tay cho đỡ ám mùi tỏi. Và khi tôi quay lại phòng, một cảnh tuyệt đẹp đã xảy ra. Không biết tôi đã kể chưa nhỉ. Phụ nữ có nhiều thời điểm quyến rũ nhưng với tôi quyến rũ nhất là hai lúc Một – Mặc bộ đồ ngủ xộc xệch, tóc tai rối bù trên giường. Hai – mặc đồ bình thường, đứng nấu ăn trong bếp. Và tôi đang được chứng kiến cảnh thứ 2. Thương mặc quần đùi ngắn đến nửa đùi khoe ra cặp gió trắng bóc. Mặc áo hai dây hơi hở lưng thấy thập thò ra chút hình xăm. Áo bó sát làm cho những đường cong trên cơ thể cô khoe ra ngọt lịm. Cô nhấp môi nếm thử vị canh và nhắm mắt nhắm mũi rồi chẹp chẹp vì nóng, đáng yêu không tả được. Tôi đã kịp tiếp cận từ phía sau, một tay ôm eo, một tay đưa ra tắt bếp. Quy trình chuẩn của việc này là năm đứng sau ôm eo, tắt bếp; vòng qua cổ hôn lên má rồi môi, tìm điểm tựa để đặt gái lên, tụt quần, rồi xoạc! A nhớ rồi! Tôi đã diễn hụt cảnh này một lần khi về nhà Thương, do bác trai phát hiện. Còn ở đây chẳng có ai cả, và tôi đã diễn thành công! Tất nhiên, khác với những lần gặp nhau trên giường, Thương lần này tỏ ra chống cự bằng những câu nói và hành động hết sức yếu ớt – Đừng anh! – Đừng mà anh! – Em không thích đâu! – Em đuổi anh về đấy! – Ư ư ư… Tôi thì làm cho hai nháy qua 3 tư thế. Mãi tới tận tới 8h tối chúng tôi mới trở dậy để ăn cơm, sau hai hiệp mệt nhoài và nửa tiếng ôm nhau nghỉ, cộng thêm 15p đi tắm. Cơm canh đã nguội tanh, phải hâm lại mới ăn được. Nhưng điều đó chẳng quan trọng. Khi vừa đói và vừa vui, cái gì người ta cũng có thể ăn rất ngon lành…. Khi chỉ có hai đứa thôi thì nhiều điều ngô nghê sến súa cũng xuất hiện – Anh ăn bào ngư đi này. – Thương gắp và đút cho tôi một miếng đéo biết là gì, nhưng ngon như bào ngư thật. – Anh ăn vây cá mập đi này – Anh uống canh yến đi này – Anh ăn thịt ba ba tiến vua đi này…. Tất cả những thứ mà Thương rót vào tai tôi, dù đang thực sự được ăn gì vào mồm, tôi cũng đều thấy ngon như thật. Vậy mới biết là… tôi nấu ăn không hề tệ! Thương có điện thoại, cô ngỏ ý ra chỗ khác nghe nhưng loanh quanh chẳng biết chạy đâu nên chui tọt vào toilet đóng kín cửa, tôi cũng chỉ nghe thấy cô thì tầm to nhỏ chứ chẳng biết nói gì, với ai; cũng chẳng quá quan tâm. Tới gần 20p cô mới ra với vẻ mặt thoáng buồn. – Có chuyện gì à em? – Không ạ. Không có gì đâu anh. – Sao nhìn em buồn thế? – Ưm thì… đợt này mẹ em lại không được khỏe. Em đang hơi lo, chắc có lẽ tuần tới em phải về xem thế nào – Ừ, để anh sắp xếp xem nếu được thì anh đưa về. – Thôi chắc không cần đâu, phiền anh lắm – Phiền gì, hâm à. Để mai anh gọi điện cho bác hỏi thăm xem. Đợt này cũng lâu lâu rồi anh chưa gọi. – Vâng ạ. Thôi, cũng muộn rồi, anh về đi rồi hôm khác qua chơi nhé, kẻo tẹo nhà em đóng cửa đấy – Ơ.. Tôi thật sự thấy ngạc nhiên và hụt hãng vì thực ra đã đi ở luôn lại nhà Thương mai mới về rồi. Nhưng nghĩ lại kể cũng đúng. Ai đời lại qua rồi ngủ luôn lại, với mình là bình thường, chứ người ngoài nhìn vào lại đánh giá Thương này nọ. Tôi thì vẫn muốn cô chẳng có thêm tai tiếng nào nữa. Làm gái cũng là quá đủ rồi. Tôi quyết định về. – Anh về sớm ngay đi, trời sắp mưa sao ý, thấy có chớp rồi kìa. Từ nhà anh sang đây cũng xa mà. Thương dẫn tôi ra cửa và xuống mở cổng giúp. Tôi ra cửa rồi chợt thấy gió to đập cánh cửa sổ uỳnh uỳnh, bèn vào đóng lại giúp cô, và thực sự đã thấy một vật không nên thấy. Treo ngược trên song sắt cửa sổ, một bó hoa hồng rực rỡ, hơi héo những vẫn còn đượm màu và hình như còn thoang thoảng hương thơm…
không nghe cave kể chuyện